Trang tiếng Anh

Đạo Phật Ngày Nay 

Trang tiếng Việt

   

...... ... ..  . ..  .  .
Ốc Đảo Tự Thân
Phương Pháp Luyện Tâm Thanh Tịnh Theo Phật Giáo
(Be An Island the Buddhist Practice of Inner Peace)
Tác Giả:  Ni Sư Ayya Khema
Việt Dịch: Diệu Liên-Lý Thu Linh


Đối Với Bản Thân

   Kinh luận về Lòng Từ Bi đã chỉ cho hành giả biết phải đối xử với tha nhân như thế nào -phải thương yêu họ như thương người thân.  Nhưng kinh nầy không dạy chúng ta phải đối với bản thân phải như thế nào.  Dỉ nhiên là ta phải đối với bản thân giống như ta đối với tha nhân.

   Vì tất cả chúng sanh ai cũng đều lo cho chính bản thân trước hết, nên điều quan trọng là ta cần phải biết vấn đề mình đang đối đầu là gì.  Với sự có mặt của tha nhân ở chung quanh, ta có ảo giác mình đang phải đối đầu với thế giới quanh ta.  Trên thực tế, chính là chúng ta luôn luôn phải đối mặt với tâm bất tịnh, hay thanh tịnh của mình.  Tất cả những ngoại cảnh diễn ra quanh ta chỉ là một chuỗi những chất xúc tác làm ngòi nổ cho các hành động của mình.

   Thế giới quanh ta có thể là các hoàn cảnh, kinh nghiệm hay con người mà ta tiếp xúc qua các giác quan.   Một trong những giác quan nhạy bén nhất là tâm với khả năng suy tưởng của nó.  Tiếc thay, tâm tưởng lại có khuynh hướng bay khỏi tầm kiểm soát của ta.  Chúng ta thường không để ý đến cái trước mặt mà nghĩ tưởng cái có thể là.  Chúng ta một là lo sợ cho tương lai, hay là mong mỏi những điều tốt lành nhất.  Sự mong muốn chỉ là ảo tưởng, còn nỗi sợ hãi chỉ là những lo lắng không đâu.  Cả hai đều dẫn đến phiền não, rắc rối.  Vì có mong muốn, nên ta sinh lòng sợ hãi -sợ hãi rằng những mong ước của ta sẽ không thành tựu.  Ngược lại vì sợ hãi, nên ta có ước mong -mong rằng nếu ta hành động khôn khéo thì những lo âu, sợ hãi của ta sẽ không biến thành hiện thực.  Hơn nữa, ta còn lo sợ rằng mình không đủ sức chịu đựng những gì sẽ xảy ra cho ta.

   Do đó ta tự cảm thấy lo lắng, bất an, những khổ thọ mà ta trốn tránh bằng nhiều hình thức như: ăn uống, tiêu khiển, chuyện trò, ngủ nghê, đọc báo, xem truyền hình, dùng điện thoại- bất cứ thứ gì trong tầm tay ta.  Nếu không tìm đưọc gì, ta trở nên trầm uất hay sân giận.

   Trên thực tế tất cả những biến thái nầy (papanca) đều do tính chất không thể kiểm soát của tâm.   Chúng ta để nó đi tán loạn, nghĩ về tương lai với hy vọng và âu lo, nhớ tưởng quá khứ với niềm hối tiếc, xót thương, thay vì tập trung tất cả chú tâm vào những gì đang xảy ra trước mắt.

   Chú tâm vào ngay giây phút hiện tại, đó là ý nghĩa của chánh niệm.   Khó có thể có đưọc tâm chánh niệm hoàn toàn vì tâm thường lăng xăng.  Nhưng nếu chúng ta hoàn toàn chú tâm ở từng phút giây, thì làm sao lăng xăng xuất hiện.  Nhưng chỉ tự nhắc nhở mình phải có chánh niệm không thôi thì chưa đủ.  Ta còn cần phải có các sự hổ trợ khác.  Biết chấp nhận, biết đánh giá cao chính bản thân là một sự hỗ trợ tinh thần không thể thiếu.  Đó không phải là sự tự đề cao, liệt kê tất cả những kiến thức mình có.  Giữa hiểu biết đến hành động có thể cách nhau một khoảng xa.  Nhưng nếu ta có thể tự đánh giá đưọc những việc mình đã làm thì rất hữu ích.  Không có gì đáng kể ngoài các hành động của ta.  Những hiểu biết của ta như thế nào không thành vấn đề, nhưng những gì ta thực sự làm sẽ đem lại hậu quả.  Nếu cần phát triển cách đánh giá cao về mình, ta cần phải nhớ đến những nghiệp thiện của mình.

   Ngoài ra, ta cũng cần biết tự bằng lòng với chính mình, nếu không ta sẽ không bằng lòng với bất cứ điều gì, bất cứ ai hay ở đâu.  Trong hoàn cảnh hiện tại, ta đành chấp nhận còn phải bám víu vào 'cái tôi' nầy -bám víu vào cái vừa là thầy mình, mà cũng vừa là kẻ phá hoại mình.  Điều quan trọng nhất là ta phải tự bằng lòng với mình, để từ đó có thể nhận ra đưọc những bản tính thiện căn bản của nhân loại.  Điều nầy đã đưọc trình bày rất rõ trong kinh Từ Bi.   Kinh nói rằng chúng ta cần phải biết bằng lòng và dể dàng chấp nhận.  Kinh nói đến mười lăm điều kiện có thể mang đến cho ta sự bình an.   Nếu chúng ta không thể tìm thấy những đặc tính nầy trong ta, thì sự bình an trong nội tâm không thể có đưọc.

   Biết an vui nghĩa là biết bằng lòng với những gì ta có, biết chấp nhận hình dáng, cách nói năng, cách sống, cách xử sự của mình.  Điều ấy không có nghĩa là ta sẽ không phải sửa đổi cho tốt hơn.  Nhưng nếu ta luôn mặc cảm về con người mình, thì sẽ ảnh hưởng đến thái độ, cách cư xử của chúng ta.  Người ta thường có ước muốn đưọc hơn cái mình có.  Càng bỏ đưọc các ước muốn nầy, ta càng bớt khổ.  Nhưng muốn thực hiện đưọc điều đó, ta cần phải biết bằng lòng với cái trước mắt, dầu cho đó không phải hoàn toàn như ý ta mong muốn.  Chúng ta thường có những mong mỏi, đòi hỏi nơi chính bản thân mình và ở tha nhân, dầu những điều đó không thực tế.   Vì ta thường quên vạn pháp đều vô thường.  Tất cả vạn vật đều luôn thay đổi.  Có những điều hôm qua hoàn toàn đúng, thì hôm nay lại sai.  Làm sao để sống an vui trong những hoàn cảnh ta cho là khó chấp nhận?  Trước nhất, ta phải xét hoàn cảnh đó cho kỹ càng?  Tại sao khó chấp nhận nó?  Nó sai sót ở đâu?  Không thõa mãn bản ngã chăng?  Không phải điều ta mong đợi chăng?  Một khi đã hiểu rõ tại sao một việc gì đó không toàn hảo, ta sẽ thấy nó quá nhỏ mọn, không đáng để tâm.

   Khi có những việc luôn tạo khổ đau trong ta, khiến ta không toại nguyện ước mơ, thì ta hãy tự nhủ: "Ta rồi cũng chết, ta không thể thắng đưọc sự chết".  Tại sao không luôn nghĩ về sự chết?  Quán tưởng về cái chết sẽ không mang đến cho ta sự bi thương hay trầm uất, nhưng nó mang ta đến gần hơn với thực tế.   Liệu chúng ta có cau có, bực bội khi biết mình chỉ còn mười phút nữa để sống?  Nếu thật sự ta chỉ còn sống đưọc thêm mười phút nữa, thì không ai trong chúng ta còn bực bội, khó chịu.  Có thể do ghét, ta sinh lòng sợ hãi, nhưng tại sao phải ghét điều ta không thể tránh khỏi?  Tại sao ta lại phải ghét cái điều chắc chắn sẽ xảy ra, vì nó sẽ xảy ra?  Đó là một trong muôn vàn cái vô mình của ta. 

   Bằng lòng cũng hàm chứa ý nghĩa chấp nhận, chịu ơn chính bản thân mình.  Khi tất cả mọi thứ quanh ta dường như đảo điên, hỗn loạn, chúng ta vẫn có thể quay về với nội tâm của sự thánh thiện, hoàn mỹ.  Nếu chúng ta không có những sự thuần khiết căn bản trong nội tâm, thì không có lý do gì để ta tiếp tục tu tập nữa.   Tuy nhiên, ta có thể nuôi dưỡng, vung trồng cho nội tâm trong sạch lớn mạnh thêm, và phát triển sự nhận thức về nó.  Bất cứ khi nào có khó khăn, sợ hãi, bất như ý hay khổ đau vì những ước muốn không thành tựu, chúng ta đều có thể quay vào bên trong ta, nơi an vui trú ngụ.

   Chúng ta thường lầm tưởng rằng sự an vui của mình tùy thuộc vào hoàn cảnh hay con người nào đó.   Làm sao nó có thể tùy thuộc vào một điều gì đó bên ngoài chúng ta?  Nếu chúng ta muốn đưọc sự an vui thật sự, thì phải tùy thuộc vào những gì bên trong ta.  Như thế ta có thể phát khởi sự an vui liên tục.  Trái lại nếu phải tùy thuộc vào người hay hoàn cảnh để có đưọc sự an vui, thì ta có khác nào là nô lệ cho chúng.  Trong khi con đường đạo của Đức Phật là con đường dẫn tới tự do, giải thoát.

   Cũng giống như sự an vui, lòng biết ơn cũng giúp rất nhiều cho cuộc sống của chúng ta.  Lòng biết ơn không cần phải nhắm vào một người nào hay một điều gì đặc biệt.  Có thể là lòng biết ơn đối với những duyên nghiệp khiến cho các nỗ lực của ta đưọc thành tựu, hay đưọc có một cơ thể khá tốt.  Nó giúp cho ta không coi nhẹ những gì mình có đưọc .  Người càng giàu sang, càng coi những thứ họ có đưọc là chuyện đương nhiên.  Càng có sức khỏe hay nhiều may mắn, ta càng coi thường chúng.  Thái độ đó sẽ không giúp ta biết an vui, bằng lòng.  Chỉ có lòng biết ơn mới đem đến an vui.

   Nếu không có thái độ đúng, biết tự bằng lòng, biết để lòng thanh thản, không vướng bận, ta sẽ không tìm thấy tổ ấm dù ở bất cứ nơi nào.  Sự yên ổn, tổ ấm là ở nội tâm, chứ không phải ở bên ngoài.  Khi ta biết mở   lòng ra, để có lòng biết ơn, cảm nhận, bằng lòng với chính mình thì ta có thể tìm thấy tổ ấm, dù đang ở bất cứ nơi nào trên trái đất hay trong vũ trụ nầy.

   Một căn nhà chỉ là một nơi chốn với bốn bức tường bọc quanh.  Nhưng một căn nhà lý tưởng thì phải có sự ấm cúng, nhất là khi thế giới bên ngoài đầy lạnh giá.  Sự ấm cúng từ đâu ra, nếu không từ những trái tim chúng ta?  Đó là nơi ta cần tạo ra sự thoải mái, hạnh phúc, an bình khó nắm bắt mà ta luôn tìm kiếm.  Trái tim là trung tâm.  Khi mọi việc êm thuận, ta coi đó như là chuyện phải thế, nhưng khi gặp trở ngại, đối đầu với khó khăn, thì ta lại quay ra tìm sự giúp đở ở bên ngoài ta, đâu biết rằng chỉ có thể tìm đưọc lời giải nơi trái tim mình.   Nếu chúng ta đã tạo ra đưọc một nền tảng vững bền, ấm áp, đầy thương yêu ở nội tâm, thì ta luôn có thể nương tựa vào đó.

   Phải dựa vào người khác để có đưọc hạnh phúc, thì quá dại khờ; dựa vào họ để đưọc bảo vệ, chở che thì thật kỳ quặc.  Làm sao ta có thể dựa vào họ, khi chính họ cũng đang đi tìm hạnh phúc và sự chở che?   Chỉ có những người đã tìm đưọc kho tàng nội tại mới là người đã tìm đưọc mái ấm của mình.   Dựa vào chính hạnh phúc, sự chở che của bản thân, mới có thể giúp ta chịu đựng đưọc mọi thử thách, khó khăn trong đời.  Không có ai trong thế giới tránh khỏi khổ đau, nên khi đã có một mái ấm nội tâm, ta sẽ biết tìm về nơi đâu trong những khi căng thẳng.  Những căng thẳng nầy có thể ở mức độ nhẹ như khi ai đó đòi hỏi mình điều gì hay khi những mong ước của chúng ta không thành hiện thực.  Lúc đó ta bước vào mái ấm trái tim của mình, nơi ta sẽ tìm đưọc sự ấm áp, lòng biết ơn, cảm nhận và hoan hỷ.  Bằng cách là diệt bỏ tất cả mọi ý tưởng bất thiện, để chỉ còn có tư tưởng tốt đẹp, hữu ích, tích cực đọng lại.  Càng chất chứa nhiều tư tưởng ô uế, thì mái ấm trái tim ta càng hôi hám, ô nhiễm.  Mổi khi ta hủy diệt đưọc một tư tưởng bất thiện, ta sẽ có thêm sức mạnh để bỏ nó lần sau, lần sau nữa.  Bằng cách ấy ta đã tự dọn sạch ngôi nhà tâm của mình.  Mổi ngày ta đều quét phòng, quét ngõ.  Hãy quét dọn tâm ta mỗi ngày như thế!

   Mỗi khi ta dọn sạch cái gì -một khu vườn cỏ dại, một nhà bếp, quần áo dơ- ta cũng nhớ để dọn sạch tâm mình cùng lúc.  Khi tâm ta đã thanh tịnh, bền vững, ta sẽ tràn đầy tình thương cho chính mình, cho mọi người chung quanh.  Lúc đó ta không cần cố gắng để thương yêu tha nhân;  lòng thương đã thành quán tính do ta biết yêu thương chính bản thân mình.  Nhưng đó không có nghĩa là tự dể dải với chính mình.  Mà chỉ là sự vung trồng tình yêu thương cho bản thân, để rồi ta có thể dể dàng thương yêu người khác.

   Tha nhân cũng đưọc hưởng lợi lộc do sự vững chải của chúng ta.  Ta là cái neo, là hòn đá để cho người khác tựa vào.  Vì dầu cho có gì xảy ra, chúng ta vẫn luôn cứng rắn, không lung lay.

   Khi tình thương, sự vững chắc đầy trong tim, thì sự hành thiền của ta cũng đưọc tốt đẹp và cuộc đời ta cũng thay đổi.  Chúng ta sẽ cảm giác giống như trước đó cuộc sống của ta không trọn vẹn, nhưng giờ ta cảm thấy toàn vẹn hơn, giải thoát hơn.   Và cuộc sống thánh thiện đâu có gì hơn là được sống trọn vẹn, tràn đấy. 


Tình Thương Yêu |^|

   Bạn có từng nghe nói đến tình thương yêu chăm sóc chưa?  Trẻ em sẽ không thể sống nổi, nếu thiếu tình thương yêu chăm sóc, cả chúng ta cũng thế.   Khi trẻ thiếu tình thương yêu chăm sóc, thì dù có đưọc nuôi bằng thực phẩm dinh dưỡng tuyệt hảo nhất, đưọc chữa trị bằng các loại thuốc hay nhất, cũng không thể lớn lên một cách bình thường.  Các mối liên hệ giữa con người với nhau cũng lụy tàn, nếu thiếu tình thường yêu.   Thiền định cũng không là một ngoại lệ.  Thiền định khó thể phát triển nếu thiếu tình thương yêu chăm sóc.

   Trước hết, chúng ta cần phải thương yêu chăm sóc tâm mình.  Đừng để nó biến thành một chú bò hoang lạc vào thành phố, mà chỉ cấn một hành động theo bản năng, không kiểm soát là sẽ tạo ra bao ra hỗn loạn.  Những hành động thiếu chánh niệm, dù rất nhỏ, cũng là biểu hiện của sự thiếu thốn lòng thương yêu.  Bất cứ khi nào ta không giữ đưọc các giới luật, dù là trong những điều tưởng như rất nhỏ nhặt, cũng chứng tỏ là ta đã không biết thương yêu chăm sóc chính bản thân.

   Các giới luật không phải tự nhiên mà đưọc bày ra.  Mổi giới luật đều đưọc đặt ra vì một mục đích.  Mục đích chính của các giới luật là để giúp chúng ta khỏi chìm đắm trong những lo nghĩ tầm thường, để quay vào quán sát nội tâm mình.   Nếu ta coi thường một giới luật nào đó, thì công phu tu tập thiền của ta sẽ bị gián đoạn.  Dầu là một lỗi nhỏ trong giới luật cũng thế, cũng chứng tỏ là ta đã để tâm chạy theo tập khí không vâng lời, dể dải của ta.  Tâm đó sẽ không phát triển đưọc tình thương yêu đối với tha nhân, do đó thiền định của người đó cũng sẽ bị ảnh hưởng.  Vì nếu suốt ngày, ta để tâm tán loạn, thì làm sao ta đòi hỏi nó phải biết chú tâm trên chiếu thiền?   Công phu tu tập thiền của ta chỉ có thể đem lại kết quả nếu như ta có thể làm chủ đưọc tâm, xử dụng tâm đúng đắn trong ngày, và có lòng tin yêu, chăm chút đến sự hành thiền của bản thân.   Khi ngồi xuống chiếu thiền, trong một tư thế đĩnh đạc, với một tấm lòng thương yêu đến với tất cả chúng sanh.

   Nghi thức hành thiền ở một số nơi là trước khi ngồi xuống, thiền sinh cúi lạy trước chiếu thiền của mình, cũng như người ngồi đối diện.  Cử chỉ lịch sự đó biểu lộ lòng cung kính và quan tâm đối với người và vật quanh mình, với tất cả những gì ở trong tầm quan sát của ta.  Chúng ta cũng có thế hướng những tư tưởng thương yêu, trân trọng đến với hơi thở của mình trước khi bắt đầu thiền quán.

   Tâm nghi hoặc, trách cứ, chống đối, lo âu hay xét đoán khó thể trụ trong thiền quán.  Không chỉ vì đã ngồi xuống chiếu thiền là chúng ta sẽ có thể chấm dứt, buông bỏ đưọc chúng.

   Chỉ có một phương cách duy nhất để ngồi thiền cho tốt là: Hãy dẹp bỏ những lo nghĩ tầm thường thế tục.  Thiền là một hoạt động tâm linh siêu việt, không thể chấp nhận các tâm tràn đầy thế tục.  Khi mà những lăng xăng, lo nghĩ về chuyện thế tục còn rù quến đưọc ta, còn đem đến cho ta lạc thú, thì ta không thể nào đạt đưọc tâm siêu việt.   Trong ngày, mổi khi các tư tưởng thế tục khởi lên, ta cần quán sát xem chúng có bao giờ đem đến cho ta những niềm vui thường hằng không.   Nếu câu trã lời là không thì ta có thể dể dàng buông bỏ chúng.

   Dầu làm bất cứ công việc gì, ta cũng có thể coi đó là một cách để thực hành thiền, nếu như ta làm với tâm hoàn toàn chánh niệm, chỉ chú tâm vào việc trước mắt, và buông bỏ tâm phân biệt, phán đoán.  Ta không cần phải xét xem công việc đó có cần thiết, có quan trọng không; có khó khăn, phức tạp, hay nhàm chán?  Điều duy nhất ta cần làm là chú tâm vào công việc trước mắt, và hãy thương yêu chăm sóc bản thân vì đã đang cố gắng hết sức mình.  Thí dụ như  công việc dọn dẹp vệ sinh.  Nếu chúng ta có thể làm công việc đó với sự cẩn trọng, chăm chút cũng như với tất cả những công việc hằng ngày khác, thì khi ngồi xuống chiếu thiền, ta cũng có thể hành thiền với cùng tấm lòng thương yêu, chăm chút đó.  Hai việc làm nầy thì có khác gì nhau?

   Tâm ta đã chất chứa bao thói quen từ nhiều kiếp.  Nếu ta có thể nhận biết đưọc chúng để thay thế những cái xấu, cái dở bằng những cái hay hơn, tốt hơn.  Chúng ta có thể làm đưọc bằng tình cảm thương yêu, phục vụ người khác.  Chúng ta có thể tự nhắc nhở mình nhớ đến những đau khổ của nhân loại, nhớ đến tính vô thường của vạn vật.  Nếu ta có thể luôn tưởng nhớ đến những lời dạy nầy trong tâm, tức là ta đã dẩn dắt tâm đi đúng hướng, giúp nó thoát ra khỏi đưọc những lối mòn xưa cũ. 

   Khi hành thiền, nếu ta có đưọc cảm giác thích thú thì công phu đó mới có kết quả, nếu không thì ta khó có cơ hội thành công.  Lòng nghi hoặc, chán ghét, hay thờ ơ, lãng đạm, đều cản trở con đường ta đi.   Vì thế khi đã quyết thực hành thiền, ta cần phải chọn thái độ đúng đắn, với trí tuệ và lòng từ bi đối với bản thân.

   Tâm ấu trĩ, chưa trưởng thành thì cũng giống như một đứa trẻ.  Nó cần đưọc dẩn dắt cẩn thận.  Khi chúng ta còn chưa đạt đưọc giải thoát -Niết bàn- ta còn cần phải chăm sóc cái tâm mong manh, dễ vở của mình.  Chúng ta không nên ô nhiễm nó bằng lòng sân hận, chống báng, ghét bỏ, lo âu, sợ hãi, hay nghi hoặc; mà ta cần phải chấp nhận mọi khía cạnh cuộc đời, dầu đó là điều ta mong muốn hay không trông đợi.   Nếu ta không chăm sóc tâm kỹ lưởng, nó sẽ ngưng phát triển, trong khi ta tu tập, thực hành là chỉ để tâm đưọc phát triển, trưởng thành.  Tâm trưởng thành không tùy thuộc vào tuổi tác nhưng tùy thuộc vào sự tu tập, thực hành của ta, trên chiếu thiền cũng như ngoài đời (làm sao mà tách hai thứ ra đưọc chứ?)

   Nếu không dốc cả tâm trí vào chuyện mình đang làm, là ta chưa thực sự nỗ lực hết mình.  Không thể có chọn lựa.  Nếu ta chỉ chọn thứ nầy, và bỏ qua thứ khác, ta đã tạo nên sự chia rẽ.  Chúng ta không đưọc lựa chọn người để thương yêu, không đưọc lựa chọn giáo pháp để nhớ, hay giới luật để giữ.  Mổi khi ta chống đối, bỏ qua hay lơ là với một ai, với điều gì đó, ta đã cản trở việc hành thiền của mình.  Phải thương yêu tất cả mọi người, phải chú tâm đến tất cả mọi công việc phải làm, phải giữ tất cả mọi giới luật.

   Nếu ta không thể dốc tâm vào một việc, một cách tuyệt đối,thì tâm ta chỉ có thể hành động nửa vời.  Có thể nó chỉ chịu đưọc hai mươi phút thiền quán đầu tiên, mà chểnh mảnh với bốn mươi phút còn lại.  Có thể nó chỉ thích chủ tâm vào hơi thở, và không thể chịu đưọc khi có ai gây ra tiếng động.

   Một buổi hành thiền tốt đẹp là một khích lệ, nếu không muốn nói là động lực: "Nếu tôi có thể sống tốt đẹp trong ngày, tôi sẽ hành thiền tốt tối nay".   Không ai biết tâm hoạt động như thế nào.  Chỉ biết là nó diển tiến đúng như thế.  Tâm là dụng cụ duy nhất khiến mọi thứ đều là điều có thể, từ những ước muốn, hành động thấp hèn nhất, đến những ý thức cao cả nhất.  Ta cần phải nhớ thế đểâ thương yêu, chấp nhận tất cả những gì xảy ra như một phần trong quá trình tu tập thực hành.

   Nếu chúng ta thích thở, thì ta dể dàng trụ vào đó.  Những gì ta thích có khả năng làm sức hút.  Những gì ta không màng đến, không tạo ra hứng thú gì trong ta.  Vì thế ta có thể quan tâm đến hơi thở của mình vì đó là chủ đề quán tưởng của ta hay chủ tâm đến tọa cụ vì nó nâng đở ta khi ta ngồi thiền.  Chúng ta cũng cần để tâm, thương yêu người ngồi thiền quanh ta, và thọ ơn họ.  Tình thương yêu, chăm chút có thể khiến mọi thứ đều đơm hoa kết quả, từ những hạt mầm nhỏ bé đến tâm chứng đạt thiền quả rộng lớn, hoàn toàn buông bỏ ngã chấp.


Hãy Làm Điều Khó Thể Làm Đưọc |^|

   Chúng ta thường tự hạn chế trong nhiều công việc bằng cách nghĩ rằng việc nầy, việc nọ không thể thực hiện đưọc hay khả năng chúng ta chỉ có giới hạn.  Nhất là trong lãnh vực tâm linh.  Thật ra, nếu chúng ta có thể bỏ qua ý nghĩ về công việc khó khăn không thể thực hiện, bỏ qua những đắn đo vụn vặt -cái ta thích hay không thích, những lo âu, sợ hãi, bất mãn- chúng ta có thể tiếp thu đưọc bao bài học mới.

   Chúng ta thật sự chỉ biết rất ít về những gì hiện hữu trên thế giới.  Những gì chúng ta cảm nhận đưọc qua các giác quan chỉ là một phần rất nhỏ trong cái tổng thể.  Các chú ong có thể nhìn thấy đưọc ánh sáng của những tia cực tím, trong khi ta không thấy đưọc.  Các chú chó có thể nghe đưọc những âm thanh mà tai ta không thể nào tiếp nhận.  Đó là những sinh vật kém hơn ta, nhưng đã có những gíac quan vượt rội hơn ta.  Và đó cũng chỉ là một vài thí dụ trong biết bao điều có thể xãy ra trong vũ trụ mà ta không hề biết tới.  Sự thiếu hiểu biết khiến chúng ta tự hạn chế mình biết bao.

   Chúng ta cảm thấy gần gủi với các phát minh tiến bộ khoa học, hơn là những tiến bộ tâm linh.  Mọi người đều đưọc hưởng ích lợi từ các tiến bộ khoa học.  Năm mươi năm trước nói đến việc lên mặt trăng là điều không tưởng, một trò đùa.  (Nhưng nếu các nhà khoa học không nghĩ điều đó có thể thực hiện đưọc, họ đã không tìm tòi nghiên cứu để cuối cùng làm ra đưọc các hỏa tiễn phóng lên cung trăng). Vậy mà bây giờ, chưa hết một đời người, ta đã coi việc thám hiểm không gian là điều tự nhiên.  Một điều tưởng chừng không tưởng đã thành hiện thực.

   Những điều tương tự cũng có thể xãy ra trong lãnh vực tâm linh và thiền định.   Không ai có thể giới hạn những gì ta có thể đạt đưọc trong thiền định, trong việc vung trồng ngôi vườn tâm linh hay lòng tin của chúng ta.  Không có gì có thể ngăn trở chúng ta thực hiện điều gì -trừ sự ngăn trở từ chính chúng ta khi nghĩ rằng có bao chướng ngại không thể vượt qua đang bủa vây ta.  Nhưng nếu ta có thể thay đổi cách nhìn, dám nghĩ đến những điều chúng ta có thể thực hiện đưọc, thì không tưởng có thể trở thành hiện thực.  Trong cuộc đời, cũng như trong thiền định, không có gì vượt quá khả năng của ta.  Ta có thể nhiếp tâm, đi sâu vào nhiều trạng thái thiền định, một khi ta đã có thể vượt qua những chướng ngại.

   Chúng ta cần biết chấp nhận những gì đang có, biết từ bỏ những thói quen cũ.  Biết tùy duyên, biết buông xả là những yếu tố quan trọng giúp ta thiền quán thành công.   Chúng ta nương theo hơi thở, buông bỏ những suy nghĩ theo thế tục, là những suy nghĩ tự nó cũng không thật.  Trong khi sự thật là vô thường, khổ và vô ngã.  Tất cả những thứ khác chỉ là tư duy, ý kiến cá nhân.  Nếu tâm ta luôn chứa đầy tất cả những gì đã ta suy nghĩ, đã nói năng trong ngày, thì còn chỗ nào cho sự nhiếp tâm, cho thanh tịnh, và tri kiến?  Nếu ta cứ để tâm luôn phóng theo điều nầy, ý nọ, thi làm sao ta có thể đột nhiên bát nó ngưng lại, mỗi khi ngồi xuống chiếu thiền?

   Có thể chẳng bao giờ chúng ta có thể giải thích đưọc.  Nhưng chình lòng thiết tha đưọc đạt đạo sẽ hướng dẩn chúng ta tìm đến sự hoàn mỹ.  Nếu không có lòng thiết tha nầy, ta sẽ không bao giờ có thể chịu đựng nỗi những đau đớn, khó chịu nơi thân mà tiếp tục hành thiền.  Không cần ai phải nhắc nhở ta vẫn biết rằng có nhiều thứ ta chưa đưọc nếm trãi trong cuộc sống.  Ta tự biết rằng còn có sự thanh tịnh, bình an sâu thẳm của nội tâm ta chưa đạt đến đưọc.

   Chúng ta cần phải phát huy tâm tối đa.  Cần đạt đến một thế giới hoàn toàn khác, nơi mà tất cả những lo toan của cuộc sống thế gian không có mặt. Nói thế không có nghĩa là ta phải dẹp bỏ tất cả mọi công việc, bổn phận, trách nhiệm hay sinh hoạt hằng ngày của mình, nhưng ta không đưọc để chúng ảnh hưởng đến ta.  Chúng ta vẫn có thể tiếp tục chăm sóc hoa cỏ trong vườn, vẫn nấu ăn, may mặc, làm việc.  Đó là những việc cần phải làm trong cuộc sống, chúng ta vẫn làm như thường nhật, nhưng hãy giữ tâm trong sáng, không vướng mắc.  Hãy để tâm không buồn giận, thắc mắc hay buông lung.  Kinh Đại Phước đã diển tả các vị A La Hán như sau: "Dầu ở trong cuộc sống thế tục, tâm của các vị không hề bị ô nhiễm.  Không vướng bận, không lo buồn, luôn vững chãi, đó là những phước báu cao cả nhất".  Điều đó không có nghĩa là ta không đưọc để tâm đến chuyện thế tục, nhưng phải có tâm phóng khoáng, không bị chướng ngại, ta sẽ có cái nhìn nội tâm hoàn toàn khác với người đời.   Có đưọc cái nhìn đó đòi hỏi nhiều công sức, vì chúng ta cần có khả năng xả bỏ mọi thứ.  Có thể chúng ta cũng nghe tiếng pháo, nhưng xả bỏ không nghĩ đến tiếng pháo.  Muốn làm đưọc như thế, cần phải có sức mạnh tâm linh, một ý chí cứng rắn.  Do đó, ta cần phải phát triển những sức mạnh đó -và cả lòng tha thiết, tin cậy vào sự tu tập của mình- nếu không, ta chỉ lãng phí thời gian, và sự hành thiền của ta cũng chỉ là hy vọng, cầu mong.

   Khi dẩn giải về các trạng thái thiền định (Jhana), Đức Phật luôn nhắc đến tâm thanh tịnh.  Sự thanh tịnh là để bảo vệ, gìn giữ tâm, tạo cho tâm một không gian để phát triển, rộng mở.  Nếu không đưọc che chở để có thể phát triển, trưởng thành, tâm khó thể nở đóa hoa hữu ích. 

   Chúng ta cần chăm chút cho nội tâm, bảo vệ nó như một viên ngọc quý, để nó không bị rầy sướt, sứt mẻ.  Người ta khó thể thiền định với tâm ố uế, sứt mẻ.  Nếu ta bảo vệ đưọc tâm không khỏi ác, tránh xa những hành động xấu, không cần thiết, thì việc hành thiền của ta trở nên dể dàng hơn.  Đối với thân, ta cố hết sức mình để bảo vệ nó, để nó không bị phỏng, bị đánh, bị thương, bị đau đớn.  Khi tai nạn xảy ra, ta vội vả cấp cứu, đi bác sỉ, bịnh viện.  Nhưng lại để tâm ta bị đun nóng, rầy sướt bằng ngã chấp, ngã sở; đễ nó bị uế nhiễm với những tư tưởng thế tục của yêu, ghét, nóng giận, hờn lẩy.  Những suy nghĩ nầy làm ô nhiễm sự trong sạch của tâm.  Và khi ta tiếp tục làm tổn thương nó nhiều lần -điều nầy không ngoại trừ ai- thì những vết rầy xướt sẽ thành những vết sẹo sâu, khó thể lành.  Những vết sẹo nầy là bằng chứng của các khuyết tất của ta.  Tâm ta là viên ngọc quý, đẹp đẻ trong suốt.  Làm rầy sướt tâm sẽ chỉ mang đau khổ đến cho ta.

   Nhưng chỉ có ta mới có thể bảo vệ đưọc tâm mình.  Chỉ có ta mới ngăn đưọc các tư tưởng ô uế không làm rầy xướt sự trong sáng như viên đá quý của tâm.  Khi chúng ta đã thực sự tu tập để có đưọc nội tâm thanh tịnh, chúng ta không cần phải đổ thừa hoàn cảnh bên ngoài để biện minh cho các hành động của ta.  Tự chúng ta phải là người bảo vệ, vung trồng tâm.  Tâm ta ví như một cánh đồng bao la, chưa đưọc khai khẩn gì ngoài một vài hạt giống đã đưọc ươm mầm, một vài rầy sướt tạo nên những rãnh sâu.  Khi chúng ta đã tìm ra đưọc các hạt giống tốt, ta sẽ bắt đầu vun trồng.

   Nuôi dưỡng, vung trồng tâm đòi hỏi thời gian, lòng kiên nhẫn, thiện nguyện và quyết tâm.  Nếu không nuôi dường tâm, ta sẽ không tiến bộ, sẽ mãi ù lì trong một hoàn cảnh, sẽ chỉ có suy tưởng mà không có thiền định.  Chúng ta sẽ tiếp tục bực tức vì đủ mọi thứ chuyện, mà đôi lúc khi nhìn lại, ta thấy thật là nhỏ mọn.  Chúng ta hoàn toàn lơ là, lảng quên sự hiện hữu toàn diện, sự chế ngự của thần chết, sự giác ngộ của tâm bất nhị nguyên, và sự giải thoát khỏi những khổ đau là điều có thể thực hiện đưọc.

   Tâm mà chỉ chú trọng đến những vấn đề thế tục tầm thường là tâm nhỏ hẹp, thường có những cái nhìn nông cạn.  Chúng ta cần có tâm nhuần nhuyễn, dễ uốn nắn, có thể chấp nhận mọi hiện hữu.  Qua bao nhiêu kiếp, năm nầy qua năm nọ, ngày nầy qua ngày kia, chúng ta đã rập khuôn tâm theo những quy trình của thế tục -nhưng ta không thể tiếp tục thế mãi.  Chúng ta may mắn đã có đầy đủ khả năng để tự lo cho bản thân, có khả năng làm việc kiếm sống.  Chúng ta không cần phải phát triển những khả năng nầy thêm nữa.  Giờ là lúc phải rèn luyện tâm giải thoát, dẹp bỏ mọi trở ngại, để dẩn ta đến hạnh phúc bình an không giới hạn.  Điều cần nhấn mạnh ở đây là sự buông xả.  Khi tất cả mọi suy nghĩ, vọng tưởng khác đã đưọc buông bỏ, trí tuệ sẽ phát sinh, sự bình an sẽ tràn đầy trái tim ta.

   Sự phiền muộn, đau khổ, than thở đều là cấu uế.  Không có lý do gì phải ở trong những tình trạng đó.  Khi Đức Phật sắp tịch, Ananda, thị giả của Ngài, chỉ mới đạt đưọc Quả A-na-hàm, là đạo quả thấp nhất trong bốn quả dự lưu.  Ananda không giấu đưọc nỗi khổ đau.  Trong khi các huynh đệ, tất cả đã đạt đưọc quả vị A-la-hán, chỉ ngồi im lặng, chấp nhận sự việc sẽ xảy ra.  Đức Phật gọi Ananda đến, và hỏi ông: "Tại sao Thầy than khóc?  Thầy khóc vì cái thân xác già nua, đáng bị vứt bỏ nầy sao?"  Thầy Ananda trã lời: "Con khóc vì sắp mất một người thầy, người đã tận tụy chỉ cho chúng con con đường phải đi".  Đức Phật đáp, "Ta đã chỉ cho Thấy tất cả những gì cần làm để đạt đưọc giải thoát.  Không còn gì phải thắc mắc.  Thầy chỉ cần tinh tấn tu tập".

     Đức Phật muốn truyền dạy một điều rằng chúng ta không cần phải lo lắng về những lựa chọn của mình.  Chúng ta thường lãng phí thời gian để tìm xem tu hành cách nào thì tốt nhất.   Điều đó dẩn đến những tranh luận, bàn cãi, nghi ngờ, làm lãnh phí năng lực đáng lý ra ta có thể dùng để cho tâm linh một cách hữu ích hơn.

   Nếu chúng ta ngồi xuống gối thiền với tâm của một đứa trẻ thơ, ta sẽ thấy có thể dể dàng quên thế giới bên ngoài hơn.  Đôi khi đối với những việc chừng như không thể thực hiện đưọc, ta cần có lòng tin của một đứa trẻ.  Trẻ con tin vào ông già Noel, vào các chuyện thần tiên, vào những sinh vật bé nhỏ, vào tất cả những thứ dường như không thể có.  Đó là lòng tin ta cần có khi tu thiền.  Ta cần tránh nghi ngờ, tránh tìm những câu trã lời hợp lý, tránh tỏ ra mình thông thái.  Chỉ có trí tuệ thật sự mới đáng kể, và điều đó thì chỉ có thể xuất phát từ một trái tim vô nhiễm.  Thật sự, không có gì quan trọng để ta phải ghi nhớ.  Nếu có gì quan trọng, ta có thể viết xuống để ghi nhớ, xong rồi thì hãy trở về với hơi thở, với sự chú tâm vào giây phút hiện tại.

   Khi chúng ta có thể bắt đầu hành thiền với tâm hoàn toàn cởi mở, không bị chi phối bởi thế giới bên ngoài, với lòng tin rằng ta có thể làm đưọc điều đó, thì tâm ta cũng sẽ hưởng ứng theo một cách tích cực như thế.  Từ đó, ta có thể bước vào thế giới của cảm thông, chánh niệm; có thể phát triểân những khả năng cần thiết cho cuộc sống tâm linh. Thêm nữa, chúng ta cần hoàn toàn tin tưởng vào tâm thanh tịnh của chính mình, mà không cần phải dày vò tự vần hay mong chờ thái quá.

   Đôi khi ta có thể nghi ngờ khả năng của chính bản thân, của người chung quanh, như thầy ta, các giáo lý hay cách thức tu hành.  Trong vô thức, hình như có tiếng nói: "Tôi có thể làm tốt hơn".  Nếu thế, thì hãy bằng mọi cách làm tốt hơn.  Hãy tự tin và trân trọng những nỗ lực của chính mình.

   Thiền có thể là điều tuyệt vời nhất đã xảy đến cho ta, nhưng chính ta phải có sự nỗ lực riêng.  Giáo lý của Đức Phật đi vào ngõ ngách tâm hồn của con người một cách thâm sâu; tâm bình thường khó thể nắm bắt hết mọi ý nghĩa của Phật pháp.  Trừ khi tâm của ta cũng trở nên siêu việt qua thiền định, có lẽ chẳng bao giờ ta hiểu đưọc hết những diệu pháp của Đức Phật .  Tâm bình thường không có chiều sâu, không đủ uyển chuyển, phóng  khoáng để chấp nhận trí tuệ siêu việt đó.

   Hoàn toàn thể nhập thiền định là cứu cánh đưa ta tới mục đích của Giác Ngộ.   Nếu tâm tán loạn, không thể trụ vào đâu thì khó thể đạt đưọc Giác Ngộ.  Tâm sẽ tiếp tục bị chi phối, u độn, trở ngại bởi những thử thách.  Khi chúng ta có thể điều khiển tâm bất cứ lúc nào theo ý ta muốn, chỉ khi đó ta mới có thể phát huy tột bực tất cả những khả năng của mình.  Chỉ có lúc đó thì bao đau khổ, vô thường, ngã đều trở thành một thực tại nội tâm.

   Chỉ trừ khi mọi phản ứng, mọi chướng ngại đã đưọc diệt trừ khỏi tâm, thì mới có chổ cho những khám phá, nhận thức mới thành hình trong tâm.  Sự hiểu biết Phật pháp của chúng ta bị trở ngại bởi chính những rào cản do chính ta dựng nên.  Thiền định giúp chúng ta phá bỏ những rào cản đó, rộng mở những chân trời mới cho ta, đào sâu theo những nhận thức của mình.   Chúng ta cũng có thể đặt niềm tin vào những điều không có thể như trẻ con vẫn làm, và hãy tin tưởng vào mầm Giác Ngộ đã có sẳn trong tâm ta.


BUÔNG XẢ |^|

Để có thể hoàn toàn hướng về con đường tâm linh, thong dong bước trên con đường đạo với lờng tự tin, ta phải biết buông xả.   Buông xả không đời hỏi là ta phải mặc áo nâu sòng, phải cạo tóc. Mà chỉ có nghĩa là ta cần phải buông bỏ mọi suy tưởng, mọi ước mơ mà tâm ta mong cầu, bám víu, chấp chặt.   Tâm không bao giờ thõa mãn với cái nó đang có. Lúc nào nó cũng muốn có thêm. Khi không đưọc như  ý, nó tự vẽ vời ảo tưởng, và sống trong thế giới huyễn hoặc đó.  Nhưng tâm sẽ chẳng bao giờ đưọc hạnh phúc, an nhiên tự tại thực sự, nếu không biết buông xả. Buông xả, dẹp bỏ tâm tham đắm là nét chính yếu của Phật giáo. Chúng ta cần nhận thức  rõ ràng, dứt khoát rằng, có nhiều hơn chưa hẳn là tốt hơn. Sẽ không có điểm dừng khi còn muốn có hơn. Vì lúc nào ta cũng phải tìm kiếm thêm nữa.  Trái lại ít có lòng ham muốn hơn sẽ khiến ta có lúc cũng thấy đủ, thấy có điểm dừng.

Thử hỏi tại sao ta phải ngồi thiền ở nơi vằng vẻ, bỏ qua bao nhiêu cơ hội, thú vui mà cuộc đời có thể dành tặng? Ta có thể đi du lịch, đảm nhận những trách vụ quan trọng, gặp gở, làm quen với người tâm giao, viết thư từ hay đọc sách báo, theo đuổi những cuộc vui ở đâu đó, thật sự thõa mái, hay theo đuổi một con đường tâm linh khác.   Khi chúng ta ngồi thiền mà không có kết quả gì, ta lại khởi tưởng: "Tôi đang làm gì đây? Tu tập như thế nầy có thật sự ích lợi gì cho tôi không?  Tôi không thể tu thiền đưọc, chắc là tôi phải tìm pháp tu khác".  Đúng là thế giới hào nháng nầy hứa hẹn với chúng ta rất nhiều điều, nhưng chẳng bao giờ thực hiện lời hứa đó. Tất cả chúng ta đều đã từng chạy đuổi theo những quyến rủ của cuộc đời, nhưng chẳng có gì thật sự đem lại cho ta hạnh phúc hoàn toàn.  Sự thõa mãn hoàn toàn -một sự bình an tuyệt đối, hoàn toàn cảm thấy đầy đủ-  khó thể tìm thấy trong cuộc đời nầy. Không có gì trong cuộc đời nầy có thể hoàn toàn thõa mãn tham vọng của chúng sanh. Tiền tài, vật chất, người yêu, tất cả đều không thể đem lại cho ta sự bình an đó. Vậy mà lúc nào chúng ta cũng hy vọng: Có thể tôi sẽ tìm đưọc điều gì đó dể chịu hơn, người nào đó dể thương hơn và tất cả sẽ mới mẻ, đẹp đẻ hơn.

Chúng ta cần phải nhận định rõ rằng tâm, cũng chỉ là một trong năm uẩn.  Căn của tâm là não bộ, cũng như căn của sắc là mắt. Khi tâm xúc chạm với các trần, thì nó phát khởi các tưởng, nhưng chúng ta lại tin vào các tưởng đó, cho chúng chính là mình.  Chúng ta rất coi trọng những suy nghĩ của mình.  Bảo vệ chúng như  bảo vệ của báu, dầu rằng chúng chẳng bao giờ mang lại hạnh phúc cho chúng ta.  Chúng chỉ mang lại ảo vọng, lo âu và nghi ngờ. Đôi khi chúng giải sầu cho ta, nhưng nhiều khi cũng khiến ta sầu não khôn lường.

Khi tâm nghi hoặc khởi lên, nếu ta bám theo, chúng có thể khiến ta bỏ cả con đường đạo.  Trong khi cách duy nhất để chứng nghiệm rằng sự bình an, hạnh phúc mà đời sống tâm linh có thể mang đến cho chúng ta, là phải thực tu, phải xả bỏ   những hy vọng, mong cầu đến độ ta không còn thấy có gì thiếu thốn, có gì cần phải lấp đầy. Muốn biết miếng bánh có thực ngon không thì phải tự ăn.  Mong muốn một điều gì mà không thực chứng là một quan niệm sai lầm.

Mong mỏi tìm đưọc sự thõa mãn ở bên ngoài chúng ta cũng là một tà kiến: "Tôi cầu đưọc có trí tuệ, hiểu biết, đưọc yêu thương, thông cảm.  Tôi cầu đưọc   giác ngộ".  Nhưng chúng ta sẽ chẳng nhận đưọc  gì ngoài những lời dạy, những phương pháp tu học.   Chính ta hằng ngày phải tu tập, thì mới đưọc  kết quả thanh tịnh. Chúng ta không thể bổ khuyết cho sự thiếu sót, thất bại của mình bằng sự mong mỏi điều gì mới lạ khác sẽ xảy ra? Điều đó sẽ từ đâu mà ra? Từ Đức Phật? Hay Pháp? Hay thầy tăng của chúng ta? Hay từ thiền định, từ các kinh sách?

Nhưng ở đây, điều chúng ta đang bàn, không phải là để có đưọc  thêm điều   gì mà là để dẹp bỏ các chứơng ngại.  Ta cần dẹp bỏ điều gì trước hết? Có lẻ đó chính là tâm loạn động của ta. Cái tâm luôn thì thầm với ta về những chuyện không tưởng, khó đạt đưọc.   Nhưng một khi ta đã nghe, ta thường dể tin vào chúng. Có lẻ cách tốt nhất để kiểm soát chúng, không đặt lờng tin vào chúng, là hãy viết chúng xuống giấy.  Khi nhìn thấy chúng trên giấy trắng mực đen, ta sẽ nhận ra chúng thật  là không tưởng. Tâm ta luôn có khả năng sáng tác hết chuyện nầy đến chuyện khác, không lúc nào dừng nghỉ. Vì thế buông xả, dứt bỏ là chìa khóa của vấn đề. Hãy từ bỏ.  Hãy buông xả.

Buông xả cũng đồng nghĩa với chấp nhận rằng cách sống theo thế tục không phải là lối thoát, chúng ta cần phải tìm một phương thức khác.  Thay vì làm cho cuộc đời của ta thêm nặng nề bằng những ham muốn, ta nên hạn chế tham cầu.  (Nếu cuộc đời ta không thay đổi, mà ta lại muốn đeo thêm những cái mới, thì làm sao ta có thể cải thiện hoàn cảnh?) Giảm bớt ham muốn có nghĩa là chấp nhận rằng cách suy nghĩ cũ của chúng ta không đem lại kết quả gì. Mà chỉ có đau khổ triền miên. Đôi khi ta nghĩ rằng: "Tôi đau khổ như thế nầy là do anh ấy (chị ấy)" hay "Có lẻ vì thời tiết".  Nhưng khi thời tiết đã thay đổi, người gây chướng ngại cho mình đã ra đi, nhưng đau khổ vẫn còn nguyên vẹn.  Thế là ta lại phải đổ cho một nguyên nhân nào khác. Thay vì tốn phí thời gian một cách vô ích như thế, ta cần phải trở nên uyển chuyển, cởi mở hơn để thật sự xét lại nguyên do chính của mọi khổ đau,  mà không để tất cả những nội kết, những hoang tưởng của tâm dẩn dắt. Tâm ta có lúc thanh khiết có lúc đầy cấu uế, vì thế ta cần phải biết cách điều khiển nó.  Một khi ta đã bắt đầu biện hộ, lý giải cho các tâm hành, thì ta khó chấp nhận một phương hướng khác. Chúng ta không nên nghĩ rằng mình cần phải có thêm điều gì đó mới có thể trở nên một người hoàn toàn. Trái lại ta cần phải đoạn diệt các chấp.  Lúc đó ta sẽ trở nên một người hoàn toàn.

Chúng sanh luôn tham cầu: "Tôi cần đưọc thông cảm, đưọc biết ơn, đưọc thương yêu, đưọc tán thán". Hay "Tôi cần phải mua cái nầy, phải sở hữu thứ kia, phải nếm trãi thứ nọ". Còn ham muốn là còn khổ đau. Từ lúc có mặt trên cõi đời nầy, có lúc nào chúng ta ngừng đòi hỏi đâu. Dầu không bao giờ ta thoã các nguyện uớc của mình, ta vẫn kiên trì theo đuổi chúng. Tuy nhiên, nếu từ bỏ đưọc lờng ham muốn, dần dần ta sẽ tìm đưọc sự bình an. Hãy buông xả, không chấp cả vào những suy nghĩ, những ý kiến của cá nhân mình. Đừng chấp vào con người mà mình tự nhận là mình, con người đã thành hình trong quá trình khẳng định cái tôi của mình: "Oån cả thôi. Hãy nhìn xem. Tôi vẫn bình thường".  Vâng, có thể chúng ta vẫn bình thường, đời sống vẫn tiến triển tốt đẹp, nhưng một khi mà hạnh phúc, sự bình an tuyệt đối cờn vắng mặt, thì vẫn còn thiếu một cái gì đó.  Khi chúng ta khẳng định rằng chúng ta vẫn bình thường, hình như trong đó ngầm che giấu một điều gì đó. Nếu không, ta đã không nói như thế bao giờ.

Khi ngồi xuống chiếu thiền, ta cũng cần buông xả, nếu không ta khó thể có đưọc kết quả gì. Chúng ta phải hoàn toàn quên mình, để chỉ biết có việc mình đang làm thì mới mong có đưọc  kết quả mỹ mãn. Không thể để cho lờng hoài nghi khởi lên rằng, không biết có việc gì tốt đẹp hơn, đáng làm hơn không.   Nếu ta không dốc lờng, dốc sức, thì việc hành thiền của ta trở nên nặng nề. Dốc lờng, dốc sức có nghĩa là ta bỏ hoàn toàn thời gian, tình thương yêu, nỗ lực vào đó không đắn đo, hạn chế.  Nếu không ta chỉ làm cho có việc. Dốc tâm vào việc hành thiền cũng có nghiã là ta chỉ biết có thiền quán, mà bỏ qua những suy nghĩ như phương pháp tọa thiền, hay các thầy, các sách đã nói gì về thiền. Tất cả những thứ đó phải đưọc  để qua một bên thì ta mới có thể hoàn toàn chìm đắm trong thiền định. Làm đưọc   như thế thì ta sẽ cảm thấy tự tại, chỉ biết ngay giờ phút hiện tại đó, và chỉ biết có những gì mình cần quán chiếu trong tâm.  Khi có sự chú tâm sâu xa thì định sâu lắng mới có thế phát khởi, rồi khổ đau mới có thể chấm dứt.

Nhưng không chỉ có dốc lòng, dốc súc trong lúc hành thiền, mà cả trong những khi sinh hoạt hằng ngày, khi quan tâm chăm sóc người khác, khi chú tâm trong công việc mình đang làm.  Có thế mọi việc ta làm sẽ dể đưọc thành tựu. Nhưng để có thể nhiếp tâm đưọc như thế, ta cần phải biết buông bỏ ngã chấp của mình. Khi còn lo nghĩ đến cái ngã, thì không thể hoàn toàn dốc tâm vào một việc gì khác. Sự dốc tâm tuyệt đối cũng giống như sữa hòa tan trong nước -không thể còn có sự tách biệt. Ngã chấp không thể nào hoà tan trong thiền quán; nó luôn tách biệt rạch ròi.

Chúng ta cũng cần phải buông bỏ những suy nghĩ như hạnh phúc có thể tìm ở đâu, phải sống đời sống tâm linh như thế nào, phải hành thiền làm sao, các bậc Pháp sư phải hành động, nói năng, cư xử như thế nào. Chánh niệm là biết mà không phán đoán.  Có lần tôi đưọc nghe một vị sư người Thái, vì sự hạn chế trong ngôn ngữ, đã nói: 'Chỉ biết, chỉ biết", lúc đầu tôi không hiểu ông muốn nói gì, cho đến lúc tôi chợt hiểu ra ông muốn nói về sự chánh niệm hoàn toàn.  "Chỉ biết", hàm chỉ một sự buông xả, chấp nhận. Ngược lại chấp chặt vào suy nghĩ, quan niệm, ý kiến của mình chỉ tạo ra trở ngại.

Không gì có thểá thành tựu đưọc, nếu không có sự toàn tâm, toàn trí. Cần phải có sự hiểu biết cũng như lờng thương yêu. Sẽ không có thiền định, nếu không có mặt của cả tâm và trí. Ta có thể tọa thiền năm nầy qua tháng nọ, mà chẳng có kết quả gì. Phải dọn sẳn tâm kiên quyết buông xả trước khi hành thiền. Nếu không cái ngã sẽ cản trở việc thiền quán của ta. Nó sẽ ngọa nguậy lên tiếng: 'Tôi biết hơn. Có nhiều cách hành thiền khác nữa". Hay than phiền: "Tôi không thấy thõa mái, chắc cách tu nầy không đúng rồi. Tôi thấy khó chịu quá".

Nếu ta không thể buông bỏ đưọc những ham muốn, diệt phá đưọc những chướng ngại mỗi khi toạ thiền thì con đường tâm linh mãi mãi sẽ chỉ là một điều bí mật đối với ta. Tất cả những điều Phật dạy chỉ dẩn ta về một hướng -đó là dẹp bỏ mọi ngã tưởng.  Muốn đến đưọc nơi đó, ta cần phải luôn luôn sửa đổi chính bản thân từng chút, từng chút.

Buông xả có nghiã là buông bỏ những suy tưởng, buông bỏ tâm tự cao, tự đại, lúc nào cũng cho là mình hiểu biết. Có ai để biết người đang biết đó đâu? Tất cả chỉ là những suy tưởng quẩn quanh, khởi lên, rồi diệt. Buông xả không phải là một pháp hành ở bên ngoài ta. Nó thật sự là một chuyển biến của nội tâm, mà ta cần phải thực tập.  Thiếu nó, sẽ không có thiền định.


Dọn Nhà Tâm |^|

   Một trong những điều chúng ta thấy khó làm nhất, dù nói ra thì nghe có vẻ rất dể dàng, đó là thương yêu chính bản thân mình.  Phần đông chúng ta nhậïn thấy mình có nhiếu điểm rất ‘khó thương’.   Trớ trêu hay ta lại dể nhận ra những cá tính đó ở người khác, khiến ta thấy khó chịu, khó chấp nhận, dẫn đến bất mãn với cuộc đời. Không chấp nhận tính nầy, tật nọ của người khác, không ích lợi gì, mà chỉ khiến ta thêm bực bội, khó chịu trong lòng. Các loại tình cảm nầy chỉ có hại cho ta. Chỉ làm cho mối liên hệ giữa ta và người xấu đi -sẽ chẳng bao giờ đem lại cho ta hạnh phúc   hay chánh niệm.

   Nhưng cách giải quyết tốt nhất không phải là đi tìm bạn mới, hay che giấu tình cảm của mình, mà là phải thay đổi cách suy nghĩ, cách nhìn của ta về tha nhân. Đức Phật đã được gọi là vị Thầy của những chúng sanh có thể độ, có thể đưọc điều phục. Cái  khó thể hàng phục nhất là cái ngã của chúng ta.  Người chưa biết tu, sẽ không thể nhận thấy họ luôn biểu lộ điều họ thích hay không thích.  Họ luôn nghe theo những chấp kiến của họ, không cần biết đến điều gì khác.  Kẻ khác thì lại có thể biết rất rõ về ngã chấp của mình, nhưng không thể làm được gì vì chưa qua quá trình chuyển đổi tâm. Dầu họ biết rất rõ về những tánh chưa điều phục được -những  phản ứng bản năng liên tục- họ vẫn không thể kiềm chế chúng. Rồi cũng có những người biết tự bắt đầu sửa đổi. Vì thế không nên xét đoán người khác một cách chủ quan, coi như cá tính của con người cứng nhắc, không thể thay đổi. Tất cả  chúng sanh, ngoại trừ các bậc A-la-hán, đều tội lỗi, nhưng tất cả cũng đều có thể chuyển đổi, nếu họ thành tâm. Vì thế đối với tha nhân, ta cần phải xem nếu họ có muốn sửa đổi hay không, còn những người không muốn sửa đổi, thì đừng để ý đến họ.

   Chính sự đòi hỏi, mong đợi khiến ta có những phán đoán tiêu cực về bản thân cũng như với người khác. Chúng ta không mong mỏi phải là người hoàn toàn tốt đẹp, thông mình, đẹp đẻ, giàu sang, thanh tịnh, thánh thiện, nhưng chúng ta lại đòi hỏi cái ngã của ta phải cứng rắn, hoàn hảo, vững bền. Đó là lý đo tại sao chúng sanh muốn tích tụ của cải vậït chất.  Vì càng có nhiều của cải, ta càng nghĩ mình đặc biệt, như thể rằng sở hữu và hiện hữu là một.  Nhưng điều ta thật sự kiếm tìm là sự bình an, không lo sợ, vì thế, khi không đạt đưọc mục đích, ta sinh ra phiền não.

   Ngoài ra ta còn tìm sự thoã mãn khi chấp vào hình tướng nam, nữ, làm mẹ, làm con, làm thiền sinh, hay là người thông minh, danh giá, đẹp đẻ, vân vân và vân vân.  Dầu ta không ngừng tìm kiếm sự tự tin, tha nhân cũng không thể ủng hộ ta, vì họ đâu có biết thậït sự ta muốn gì. Và vì người khác không thể ủng hộ, chấp nhận ta, lòng mong mỏi, chờ đợi của ta không thể được thõa mãn. Do đó, ta sinh ra thất vọng, và ta càng thấy khó chấp nhận bản thân hơn.

   Thêm nữõa, ta cũng mong mỏi được trở nên một người xứng đáng hơn, thánh thiện hơn con người hiện tại của mình. Lòng hy vọng đó tùy thuộc vào tương lai, vì thế hiện tại chưa thể khả thi, cũng là cơ hội để phiền não bước vào tâm ta. Tóm lại bất cứ điều gì chỉ nhằm mục đích củng cố thêm ngã chấp của ta, sẽ không thể thành tựu đưọc , vì chúng có mặt phút nầy, phút sau đã biến mất. Vì thế, thay vì được hạnh phúc, bình yên, ta chỉ gặt hái sự sợ hãi, âu lo  -sợ không đạt được điều mong muốn, lo âu, tìm mọi cách để đạt đưọc điều mong muốn.

   Khi chúng ta còn chấp vào ngũ uẩn -thân, thọ, tưởng, hành và thức- chúng ta còn đau khổ. Tuy nhiên, ngũ uẩn  còn có hình tướng, còn hiện hữu. Tất cả các tướng chấp khác như sở hữu, được danh giá hay gì đó, chỉ là ảo tưởng, hầu như không hình tướng. Do đó, những nỗi khổ đau do chúng mang lại cho ta càng sâu đậïm hơn năm uẩn. Chúng ta càng chấp vào chúng, mà không ý thức được điều đó, càng khó rèn luyện được tâm biết thương yêu. Vì sự bám víu, cố chấp tạo ra ngăn cách, phán đoán, chia rẽ, ngăn trở lòng

hỷ xả, cởi mở.  Mà không có tình thương, lòng hỷ xả, ta càng thêm khổ đau, thiếu sáng suốt  -một trái tim biết thương yêu và một cái đầu sáng suốt thường đi đôi với nhau. Khi nào ta còn kích bác, không chấp nhận chính bản thân và tha nhân, khi đó ta còn thấy khổ đau. Ta khó thể biết thế nào là sự bình an thanh tịnh. 

   Thanh tịnh, bình an không phải là sự vắng mặt của điên đảo. Sức khoẻ thực sự không phải là sự vắng mặt của bịnh hoạn. Thanh tịnh là trạng thái nội tâm tròn đầy, không có chổ cho ngã chấp, tham muốn, hay lo âu, sợ hãi không đạt được những gì mình mong muốn, là khi ta nương trụ nơi chính ta. Phật giáo hướng ta đến buông xả, con đường tu tập để phá chấp -không tham, không chấp, không sở hữu.

   Tâm thanh tịnh không phải tự nhiên mà có đưọc.  Phải tu tập, rèn luyện công phu mới có đưọc. Chúng ta sinh ra mang theo những hạt giống của tham sân, nhưng cũng không thiếu các hạt giống độ lượng, nhân từ. Chúng ta cần nỗâ lực vun trồng các hạt giống thiện, đào bỏ các hạt giống xấu. Nỗ lực nầy không thể đưọc lơ là phút giây nào cả.

   Khi có tâm từ, ta sẽ thấy lợi ích của tha nhân cũng là lợi ích của bản thân.  Nếu lúc nào ta cũng chỉ biết có 'cái tôi' và 'cái của tôi', thì việc rèn luyện để khai mở lòng từ, càng quan trọng hơn nữa, vì khi tâm ta hẹp hòi, chất chứa, thì trí ta cũng hoang mang, u tối. Tâm và trí không phải là hai cơ quan độc lậïp (trong tiếng Pali, cả hai đều được gọi là Citta). Nếu không bỏ công rèn luyện cả hai, sợ rằng ta đã bỏ qua một phần quan trọng của trong giáo lý của Đức Phật. Thanh tịnh đưọc các cảm thọ giúp đầu óc ta thêm sáng suốt. Ta cũng cần thanh tịnh hoá những tình cảm chấp ngã, muốn nhận vào, nhưng không muốn cho ra, diệt bỏ những cấu uế trong ta.

   Khó thể chấp nhận, thương yêu người khác cũng giống như khó thể chấp nhận, thương yêu chính bản thân. Nhưng thương yêu bản thân không có nghĩa là tự tôn, cảm thấy mình hơn người, cao ngạo hay hoang tưởng về các khả năng của mình. Thậït ra đó là một tình cảm từ bi, tình cảm của người mẹ thương yêu con mình. “Như khi người mẹ không quản thân mạng thương yêu, che chở cho con mình, đứa con duy nhất của mình. . . ‘, như Đức Phật đã dạy trong Kinh Từ Bi. Nếu chúng ta có thể phát khởi tình yêu thương đó đối với bản thân, ta cũng có thể nhân rộng đến với người chung quanh, và tình cảm hòa ái sẽ phát khởi trong ta. Khi đó cả hai, đời sống tâm linh và cuộc sống đời thường, thuận theo một dòng chảy.  Khi ta theo dỏi những biến chuyển trong tâm không chỉ bằng con mắt hiểu biết về sự sinh diệt của chúng, mà còn bằng lòng chăm chút, chú tâm sâu lắng, ta có thể tiêu giảm được những cấu uế, tội lỗi của mình.  Đưọc như vậïy, ta sẽ bớt trở ngại trên bước đường tu của mình.

   Ta cần phải ít nhiều buông bỏ những tham cầu, bám víu.  Vì tham muốn là gốc  của khổ đau. Nên nếu ta thực sự muốn giảm bớt khổ đau, ta phải biết kiềm chế lòng ham muốn. Con đường tâm linh là con đường của nỗ lực nội tâm; không chỉ là việc ngồi xuống chiếu thiền. Cuộc hành trình tâm linh chỉ thậït sự bắt đầu khi ta có thể ý thức được những gì đang dấy khởi trong nội tâm, và có thể buông bỏ chúng.

   Thường chúng ta có thể dể dàng nhận ra các động lực hành động ở người hơn là của chính bản thân. Tuy nhiên, những gì chúng ta thấy ở người khác chỉ là sự phản
chiếu của bản thân, nếu không làm sao ta có thể hiểu được ý nghĩa của những gì ta quan sát thấy. Do đó, thay vì trách cứ, ghét bỏ người khác, chúng ta biết mình phải làm gì: Hãy coi tha nhân là tấm gương soi của chính mình. Nếu ta có thể nhận biết những gì xảy ra cho người khác đó là vì chúng ta cũng đã từng trãi qua những kinh nghiệm đó.

   Hạnh phúc và bình an đồng nghĩa với nhau. Nhưng hạnh phúc và dục lạc thì trái ngược nhau. Dục lạc chỉ xảy ra trong thoáng chốc, do những xúc chạm nhất thời mang đến, trong khi hạnh phúc hay bình an là một trạng thái của bản thể. Nếu tâm ta không có bình an, ta sẽ không cảm nhận được hạnh phúc. Vì thế ta cần tìm hiểu tại sao nội tâm mình không được tự tại. Ta đã ước muốn điều gì, mà không được thõa mãn? Tại sao những hy vọng của ta không thành hiện thực? Ta bám víu vào gì ở tự ngã và ở tha nhân? Ta lo sợ mất mát điều chi? Có phải vì ta luôn đáng bóng cái ngã cửa mình, nhưng không đưọc ai ủng hộ?  Sẽ không thể có bình an, hạnh phúc trong những trang thái tâm kể trên.

   Nếu không có trực giác về những nội kết nầy, chúng ta không thể sửa đổi được gì. Trực giác đó chỉ có thể có được bằng cách quán xét nội tâm, tức là sati, hay là chánh niệm. Một chữ ngắn gọn đó bao gồm cả con đường, đạo và quả.   Chánh niệm đó quy thẳng vào nội tâm, bằng sự nhạy bén của kính hiển vi, không phải bằng sự chú tâm hời hợt mà ta thường có đối vơi nhiều việc khác.  Sự thật đưọc bộc lộ rõ ràng, hiển nhiên đó đôi khi làm ta đau khổ, vì những điều ta khám phá ra có thể không đẹp đẻ chút nào; ta đau khổ vì sự phán đoán của chính mình, vì ta không thể chấp nhận một khía cạnh nào đó của bản thân.  Nếu không tu tập  để được thanh tịnh hóa, ta còn phải chịu nhiều đau đớn hơn thế nữa.

   Trong giáo lý của Đức Phật đã nói rõ phiền não, cấu uế là bản tính của chúng sanh, nhưng chúng sanh cũng có thể tu tập , rèn luyện để được thanh tịnh hóa.  Nhưng muốn đưọc bước trên con đường thanh tịnh hóa, ta cần quán xét lại lòng ham muốn của mình.  Hãy viết chúng xuống giấy, để tự hỏi xem mình có thực sự cần chúng không. Có thể ta cần được thương yêu, ngưỡng mộ, mang ơn; có thể ta cần sự thông minh, giác ngộ hay chỉ cần chút thanh tịnh. Sau đó, hãy tự hỏi tiếp: Làm sao ta có thể tìm được bình an trong nội tâm? Khi chúng ta viết xuống những kinh nghiệm của mình, rồi quán xét chúng, chắc rằng ta sẽ nhận ra sự thanh tịnh, an bình là kết quả của việc từ bỏ các ham muốn.

   Nói thế không có nghĩa là chúng ta có thể ngay lậïp tức từ bỏ mọi ham muốn, bám víu, nhưng có nghĩa là ta có thể bắt đầu con đường của buông xả, chuyển đổi.  Khi lòng ham muốn nổi lên, hãy quán sát nó, hãy mỉm cười rồi nó sẽ biến mất, và thay vào đó là tâm độ lượng sẽ phát khởi trong ta. Khi tâm ta không còn đầy dẫy những ham muốn, ta có thể lấp đầy tâm với tình thương yêu.

   Tình thương yêu chính là tâm độ lượng. Chúng ta không thể làm gì với tình thương yêu, ngoài việc ban phát chúng cho mọi người. Khi lòng ham muốn giảm bớt, thì tình thương yêu, lòng độ lượng tăng trưởng. Chúng ta cần nhớ là tình thương yêu chân thật không tùy thuộc vào sự dể thương của người khác.  Nếu ta chỉ thương yêu một người vì người đó tử tế với ta, thì loại tình thương đó cũng chỉ là một hình thức của chấp ngã. Tình thương yêu là đặc tính của trái tim mà không tùy thuộc vào đặc tính của người mình yêu.

    Buông xảûû -không chấp- giúp chúng ta có thể thương yêu chính mình và tha nhân dể dàng hơn, đưa ta đến sự bình an, tự tại. Tham muốn, ngược lại, vì luôn khiến ta phải tìm kiếm, chạy đuổi không ngừng, nên chỉ tạo ra những cuộc chiến trong tâm trí ta.  Không có lòng ham muốn, sẽ không sinh ra sự sợ hãi vì không đạt được hay không giữ được điều mình mong muốn. Tâm sẽ không phát khởi âu lo, do đó ta có thể trụ ngay trong giờ phút hiện tại.

   Nếu sự bình an tự tại của tâm hồn là mục đích sống của ta, thì buông xả là con đường phải chọn -không thể có lựa chọn nào khác. Hãy dẹp bỏ trong tâm trì ta những tham luyến, ngã chấp, mong cầu, và thay vào đó bằng lòng độ lượng, thì cánh cửa của lòng từ bi sẽ được mở ra. Nếu ta không làm đưọc như thế, thì lòng từ bi sẽ mãi mãi chỉ là lòng hy vọng, một ước muốn chẳng bao giờ thành tựu.

   Đức Phật không bao giờ ép buộc ai phải theo giáo lý của Ngài, nhưng chỉ khuyên ta hãy thực hành theo lời hướng dẫn của Ngài để tự chứng lời dạy đó. Đó là phương pháp của Đức Phật: rõ ràng, thẳng thắn và đã được bao nhiêu người tin theo qua hằng bao nhiêu thế kỷ.

   Chúng ta không phải là những bộ máy, và bộ óc con người không phải là chiếc máy vi tính đầy logic. Tâm ta có những tình cảm mà ta gắn bó mậït thiết với chúng. Khi ta được nghe những lời dạy của Đức Phật, tâm ta cảm thấy xao động. Từ thâm sâu, dầu chưa tự chứng đưọc kết quả, ta cũng hiểu rằng đó chính là chân lý.


Giải Thoát Ngay trong Giờ Phút Hiện Tại |^|

   Khi ta nghe hay đọc được hai chữ 'giải thoát' (Niết bàn), ta thường nghĩ rằng đó là điều không thể đạt đưọc.  Điều đó thuộc về một thế giới nào khác, chỉ có những bậc thánh mới có thể chứng  đưọc, còn phàm phu nhu chúng  ta thì khó thể đạt được. Tuy nhiên ta không cần phải nghĩ về Giải thoát như thế. Hãy thử xét về ba thứ giải thoát: vô tướng, vô tham và không. Sự  giải thoát về hình tướng có thể đạt được bằng cách quán về vô thường  (anica), giải thoát vô tham bằng cách quán về phiền não (dukkha) và giải thoát về cái Không bằng cách quán vô ngã (anatta).

   Tất cả chúng  ta đều quen thuộc với khái niệm vô thường, nhưng   giải thoát vô tướng là gì? Giả thử như chúng  ta cảm thấy quyến luyến, trân trọng  một người, một nơi chốn hay một sở hữu nào đó.  Chúng  ta có thể dứt bỏ sự  bám víu đó không? Câu trã lời là chúng  ta có thể dưt bỏ tất cả mọi bám víu, dầu vi tế tới đâu. Bằng cách nhấn mạnh vào yếu tố là mọi thứ đều qua đi trong  thoáng  chốc. Chúng   ta quán sự thật đó trên tất cả mọi sinh vật, nhìn ra được tính vô thưòng  của vạn vật, thì chúng ta mới có thể dứt bỏ được lòng  tin vào sự thường  hằng  của mọi vật. Từ đó có thể dứt bỏ được lòng  bám viú. Nếu chúng  ta có thể quán chiếu như thế vơí bất cứ điều gì, bất cứ ai, dầu chỉ trong  chốc lát, là ta đã đạt được giây phút giải thoát vô tướng  -giây phút của trực giác biết rằng  không  có vật gì trên thế gian có giá trị vĩnh cửu, tất cả chỉ là những giây phút thoáng qua. 

   Biết được như thế, dù chỉ trong  giây phút ngắn ngủi, cũng  đủ để ta nghiệm đưọc cái mà Đức Phật  gọi là tự do giải thoát.  Tự do thường   được hiểu lầm là khả năng  làm bất cứ điều gì ta muốn làm. Có lẻ chúng   ta cũng  từng thử qua, và biết rằng  đó không  phải là sự thật.  Ngay nếu như ta được tự do để theo đuổi tất cả những  ham muốn của mình, chẳng bao lâu ta cũng  sinh chán, và cảm thấy muộn phiền. Tự do ở đây không có nghĩa là không  bám víu, thơ ờ mà là ta đã tìm đưọc đến sự thật tuyệt đối. Để có thể hiểu rõ hơn, hãy thử trong một phút, từ bỏ tất cả những gì ta coi là sở hừu của mình, những gì ta coi là của báu, quan trọng nhất trong đời.   Ta quán chiếu về chúng cho đến khi tính chất hoại diệt của chúng trở nên thật rõ ràng. Giây phút giác ngộ sẽ đến khi ta có thể nói: 'Tôi không  cần phải sở hữu vật đó, tôi có thể sống  không  cần nó".   Đó là giây phút của sự thật. Ta có thể đạt đưọc những  giây phút đó, nhưng  chúng  không  đến một cách tự nhiên. Chúng  ta phải thực tập quán chiếu về sự bám víu của mình và cố rèn luyện để cởi bỏ chúng ra. Buông  xả, nghe thì dể làm, và có thể cũng  dể thật, sau khi nó đã xảy ra.  Nhưng  trước đó, nó đòì hỏi chúng  ta phải tự soi rọi lại mình.
   Giây phút giải thoát về sắc tướng  cũng  có thể đạt đưọc bằng một hình thức khác.   Giả dụ, cơ thể ta có cảm giác khó chịu nơi thân, khiến ta muốn nó biến mất đi. Khi ta thực sự quán về tính vô thường  của cảm thọ nầy -khi ta nhìn thấy được nó chẳng có một thực thể hay thật sự nghiêm trọng, ta có thể buông  xả, không   phản kháng, dầu chỉ trong  giây phút, và nói: "Không  sao. Chỉ là một cảm giác thôi"- lúc đó, ta đã biết thế nào là giải thoát khỏi sắc tướng. Khi chúng  ta thấy rằng  không có gì trường  tồn, tất cả đều chỉ thoáng  qua, trôi đi, chuyển đổi từng  giây phút, chúng   ta sẽ không  còn thấy bị trói buộc. Chúng  ta có thế áp dụng  cách thực hành nầy đối với suy nghĩ, cảm thọ hay những cảm giác nơi thân.

   Bước đầu, ta có thể tập nhận thức về sự bám víu của ta với thân. Thí dụ ta thường quan tâm xem bề ngoài ta có dể nhìn không, có ăn mặc đàng  hoàng, có khỏe khoắn, ăn ngon, có thoãi mái đủ không. Nhưng  khi ta quán đến bản chất thường hoại diệt của thân, sự bám víu của ta có thể bớt dần đi. Thay vào đó là cảm giác của xả. Ta sẽ không  còn quan tâm, lo lắng nếu ta còn hay mất thân nầy. Đó mới thực sự là giây phút của tự do, giải thoát, nhưng giây phút đó tự nó không  thể xảy đến cho ta. Ta phải luôn tự nhủ mình, từng   giây từng  phút rằng  sự sống  không  phải vĩnh hằng mà chỉ có khi nào nghiệp lực ta còn (kamma-vipaka), và nghiệp lực có thể bỏ ta đi bất cứ lúc nào. Đó là lý do tại sao Đức Phật khuyên ta hằng  ngày phải tự quán rằng: "Bản chất của thân là tự hoại diệt".  Chúng  ta luôn sống trong trạng thái hoại diệt, ngay giây phút nầy, chứ không phải đợi đến hai mươi năm sau hay khi nào ta đã chuẩn bị sẳn sàng.

   Mọi người đều biết mình phải chết -không  có gì lạ hết. Đức Phật chẳng  bao giờ dạy chúng ta điều gì không tưởng. Chỉ có điều là Ngài đã khuyên chúng ta hãy quán sát những việc đó bằng  con mắt khác.   Phải quán sát thật sâu lắng về sự thật là thân nầy không thể tồn tại mãi, dù chúng ta có cố gắng gìn giữ nó đến đâu, những cố gắng nầy cũng vô ích, hòai công.  Dỉ nhiên điều đó không có nghĩa là ta không nên chăm sóc, bảo vệ thân.  Ta vẫn cần phải tắm rửa, giữ gìn nó sạch sẻ, nuôi dưỡng  nó, thuốc thang nó, nhưng chúng ta cũng chỉ có thể làm được đến thế. Vì thân hoại cũng là chuyện bình thường.

   Giây phút của tri kiến thực sự là giải thoát. Cảm giác được buông  xả, giải  thoát có tác dụng  thật tuyệt vời. Nó giúp ta tu tập rốt ráo hơn vì hiểu rằng  thời gian thôi thúc sau ta -khiến ta không  buông  lung, do dự vì ngoại cảnh hay vì những lời bàn ra tán vào của người chung quanh. Đạt đưọc giải thoát không  phải là một việc ngoài tầm tay của những kẻ phàm phu như chúng ta.  Nếu không, thì giáo lý của Đức Phật sẽ chẳng giúp đở đưọc ai.

   Để biết thế nào là giải thoát vô tham cầu, ta có thể quán trên các phiền não, khổ đau phát khởi trong  tâm trí ta mỗi khi ta mong  cầu điều gì đó. Nhưng  khi ta dứt bỏ đưọc lòng  tham cầu, ta sẽ cảm thấy nhẹ nhỏm. Tuy nhiên đau khổ không  chỉ xảy ra khi ta không  đạt thành ước nguyện, nhiều khi là ngược lại. Người xưa đã nói khi ta thật sự mong muốn điều gì đó, ta sẽ đạt được. Nhưng vấn đề là chúng  sanh phần đông   không  biết họ muốn gì, không biết điều gì thật sự mang lại hạnh phúc cho họ. Thật ra khổ đau đã ươm mầm trong  ái dục, khiến ta phải lo âu, sợ hãi.

   Lòng  tham cầu cũng  tạo nên một quá trình tư duy không  nằm trong  giây phút hiện tại, mà ở tương  lai, với niềm hy vọng lòng mong cầu có thể  đưọc thõa mãn.  Dỉ nhiên là tương lai ít khi trở thành điều ta mong  muốn, nhưng vì phiền não là ở ngay lòng  tham cầu, chưa cần biết đến kết quả ra sao, nên chỉ cần dứt bỏ đưọc lòng tham cầu là đã đưọc coi như giải thoát.

   Khi chúng  ta quyết chí buông  bỏ lòng  ham muốn vật chất, cảm giác thoải mái, nhẹ nhỏm sẽ làm gia tăng  sức mạnh nội tâm. Tâm ta sẽ trở nên thuần thục hơn, biết quay lưng  lại với những  thói quen buông   lung  cũ, do  đó tạo ra trong   ta một cảm giác hoàn toàn tự tin nơi chính bản thân. Chúng  ta càng  buông bỏ đưọc nhiều tham cầu, tâm ta càng  thêm mạnh mẽ. 'Sức mạnh' ở đây hoàn toàn không   hàm chứa ý nghĩa có sức mạnh hơn người khác, ở đây chỉ là sự mạnh mẽ hơn đối với bản thân. Điều đó khiến ta hiểu vì sao từ con người của Đức Phật phát ra bao sức mạnh, nhưng  mọi người vẫn thấy muốn đến gần với Người. Điều đó có thể ví như một nhà máy phát điện, từ đó phát ra năng  lượng  cho mọi người.   Chúng ta cần thực tập những giây phút giải thoát khỏi tham cầu, ái dục. Có thể là ăn uống, giải trí, mua sắm, du lịch, tri thức hay phiếm luận. Bất cứ là gì, ta cố gắng  buông  bỏ chúng, nhận thức đưọc rằng ta thực  sự không  cần đến chúng. Hành động  buông  xả các tham cầu đòi hỏi chúng  ta rất nhiều ý chí, quyết tâm. Nhưng  khi thực hiện được, tâm ta sẽ cảm thấy thật an lạc.

    Muốn có được sự giải thoát của tánh không, ta cần dứt khoát dọn sạch mọi chất chứa trong lòng, biết rằng  chúng  chẳng có giá trị tuyệt đối nào. Tâm càng  bớt chất chứa, càng  được thêm sảng  khoái. Thường   trong  đầu ta chứa đầy ấp bao nhiêu thứ, khiến cuộc sống  của ta thêm nặng  nề, phiền não. Tâm Không  không   có mặt của các hành (suy nghĩ và toan tính). Trong  một phút giây nào đó, hãy thử buông  bỏ mọi tâm hành, ta sẽ cảm giác nhẹ nhỏm làm sao, và đó là cảm giác của sự giải thoát của tánh không. Rồi hãy để các suy nghĩ  toan tính trở lại trong  đầu, ta sẽ thấy rõ ràng  được sự khác biệt là thế nào. Lập tức buồn bực nổi lên, mà thông  thưòng  ta sẽ không   ý thức đưọc vì đã quá quen thuộc với tâm chất chứa đủ các tâm hành. Ta chỉ biết được sự khác biệt nầy nếu như ta có thế nhận thấy được sự nặêng nề, vướng  bận, chộn rộn của các suy tưởng, sánh với những   giây phút vắng  bặt vọng  tâm.  Đó có thể là lần đầu tiên ta mới cảm nhận được bao nặng  nề ta vẫn cưu mang.

   Tất cả mọi chướng ngại dù vi tế đến đâu cũng  đều do vọng   tưởng  phát khởi. Chúng  ta tự đồng   hoá với quá trình tư duy liên tục của mình, rồi từ đó phát sinh ra hành động.  Tuy nhiên không  phải tất cả mọi suy tưởng của ta đều dẩn đến hành động. Nếu ta ngắm vẻ đẹp của buổi hoàng  hôn hay lắng   nghe âm nhạc dịu êm, ta không  cần phải hành động  hay phản ứng, mà chỉ cần tiếp nhận chúng. Không cần phải có phản ứng hay hành động gì với các tư duy của ta, nếu không, điều đó lại tạo ra những vấn đề mới nữa.  Dầu trong tình huống  nào, nếu ta đồng  hoá với quá trình tư duy của mình, ta dể tạo ra xung đột, nội kết. Vì một khi ta bắt đầu có ý kiến, lập trường, kỳ vọng, lập tức sẽ có ý kiến phản bác ta, tranh cãi sẽ khởi lên rồi nước mắt sẽ rơi vì những  chuyện không  đâu.

   Tất cả mọi thiền sinh đều biết rằng  các vọng  tưởng  khởi lên trong tâm chẳng có giá trị gì. Khi ta cần chú tâm quán niệm, các vọng tưởng chỉ làm chướng  ngại ta. Nhưng   ngay cả khi ta không  đang  hành thiền, chúng cũng gây chướng  ngại. Không   có gì khác biệt. Tâm là tâm. Ta có thể chứng  nghiệm cảm giác giải thoát của tánh không  bằng   một phương  pháp khác nữa. Khi quán về các liên hệ giữa khổ, vô thường, vô ngã, ta sẽ nhận ra được tướng  không  của tất cả mọi hiện hữu. Thí dụ khi ta thấy mây bay trên bầu trời hay gió thổi trên các cành cây, cũng  như khi ta cảm thấy nhịp đập của tim, hơi thở ra vào. Tất cả vũ trụ cũng  biến đổi không  ngừng.  Trong qũy đạo của muôn biến chuyển đó, ta sẽ không  thể tìm thấy gì để bám víu, nắm giữ. Không  có gì cố định ở bất cứ nơi nào. Nhận thức được như thế sẽ giải thoát ta khỏi ham muốn, bám víu, khỏi luân hồi, nghiệp quả khổ đau. Chúng  ta bám víu vì sợ mát mát, ái dục vì sợ không  có hay không  hiện hữu. Sự lo âu, sợ hãi là bản tính thường  hằng  của kiếp con người tầm thường. Chỉ khi ở trong  những  điều kiện cao hơn, con người mới không  có sợ hãi, vì không  còn có gì để đưọc hay mất nữa.

   Chúng  ta tham đắm, bám víu vào những  gì ta coi là quan trọng, quý báu. Giải thoát khỏi ái dục, bám víu, không  có nghĩa là ta trở nên vô tình đối với tha nhân. Nhờ trí tuệ giải thoát giác ngộ, Đức Phật đầy lòng  từ bi đối với chúng  sanh. Ngài nhìn thấy tất cả chúng  sanh đều khổ đau vì lòng  tham đắm, bám viú. Trong  khi Đức Phật đã diệt tận được mọi  ái dục, lòng   từ bi của Ngài không  hế bị chi phối bới những  ích lợi
của bản thân, vì thế ngài có thể ban tặng   tất cả cho mọi người. Chúng  ta có thể bắt đầu tiến bước đến sự hoàn thiện nầy, để có được những  giây phút an nhiên tự tại. Điều đó có thể thực  hiện đưọc.

   Sự giải thoát không  thể được ban phát đến cho ta bởi một đấng   tối
thượng  nào như thể một huy chương  vàng  của sự gia hộ. Trái lại muốn đưọc có giải thoát, đòi hỏi chúng ta phải chánh niệm từng  phút giây, phải thanh tịnh hóa mọi nhiễm ô đến tận cùng. Khi đạt được những  giây phút không có ái dục, tham cầu, ta phải trân trọng, chăm chút từng giây phút đó, để chúng  trở thành thân thuộc, để ta có thể lập  lại những   giây phút đó thường  hơn. Mổi khi ta không  hoàn toàn làm chủ tâm mình, các điều ác lại có cơ hội làm chủ nó. Có lẻ vì thế ta thấy rất ít người được hạnh phúc trên cõi đời nầy. Vì hạnh phúc không  phải là điều tự nhiên mà có, nó đòi hỏi rất nhiều nỗ lực vun trồng.

   Nếu hạnh phúc là một điều kiện của nội tâm, thì sự bình an tự tại cũng  không  phải là điều dể tìm ở bên ngoài. Nếu được thế, có lẻ tất cả mọi chúng  sanh đều được tự tại. Ta chỉ có thể được tự tại nếu biết buông  xả. Vấn đề của chúng  ta là phải quán sát xem ta chấp vào cái gì, để có thể tu sữa về điều đó, dù đó là gì. Đối với đa số chúng  ta, đó chính là thân. Tất cả chúng  ta đều phải rời bỏ nó một ngày nào đó. Có lẻ tốt hơn ta nên tập chuẩn bị cho ngày đó, ngay giây phút nầy phải biết buông  xả để được nhẹ nhàng, thanh thản, thay vì chờ đợi đến giây phút cưối cùng.  Chúng  ta tự chuẩn bị bằng  cách thực tập để được có những  giây phút giải thoát. Để có được giây phút giải thoát vô tướng, ta phải chứng  nghiệm những   giây phút của vô thường, không   được trốn tránh điều đó.  Để được có giây phút giải thoát vô tham cầu, ta có thể tự giác rằng  mọi ham muốn đều đưa đến khổ đau, phiền não, để có thể diệt bỏ từng ham muốn. Nếu chúng  ta có thể mỗi ngày diệt bỏ một ham muốn trong  một năm, ta sẽ thay đổi biết chừng  nào. Khi đã bỏ được một ham muốn, ta cũng  có thể làm thế với mọi ham muốn khác. Năng  thực hành sẽ khiến ta thêm hoàn hảo. Vạn sự khởi đầu nan.

    Để được có giây phút giải thoát của vô thướng, ta có thể quán chiếu rằng  mọi tâm hành đều là sự bùng  nổ của những  bản năng vô thức. Đôi khi các bản năng  nầy đi theo nhau, kết hơp một cách vô nghĩa. Nếu ta tin nơi chúng, coi chúng  là mình, rồi đem chúng  vào trong  làm tiêu chuẩn để đối xử với người chung  quanh, ta sẽ phải than van:  "Tại sao họ lại có thể nghĩ như thế chứ?" Tốt nhất là chúng  ta dừng  mọi phán đoán lại, chỉ cần biết có những gì ngay trước mắt để được giải thoát tự tại.

   Nếu ta nhìn được tính vô thường  và tính khổ đau trong  vạn pháp, thì ta dể dàng tìm được sự giải thoát của tính không. Nếu không  có gì bền vững, không có gì đem lại chân hạnh phúc, thì tất cả chỉ còn là những hình ảnh thoáng  qua phát khởi do dục vọng. Thì dụ, ta có được thiền đường nầy vì có người muốn có nơi ngồi thiền.  Người kia có mặt vì muốn có một đứa con. Nghiệp tái sinh khiến đứa bé muốn được sống. Tất cả mọi hiện hữu đều phát khởi do lòng ham muốn, mà còn ham muốn là  còn khổ đau.

   Lúc đầu khi quán vể khổ đau, có thể khiến ta có phản ứng: "Có ích lợi gì khi ta làm như thế? Tôi có mặt ở đây để làm gi? " Lý do của sự có mặt của chúng ta là đế quán chiều về sự thật của vô thường, khổ và vô ngã, để thoát khỏi luân hồi sanh tử. Chúng  ta có thực sự muốn bắt đầu lại cuộc sống, với hy vọng  có thể làm tốt hơn? Hay chỉ tiếp tục sai lầm cho đến khi chúng  ta học được bài học. Khi ta có thể buông  bỏ mọi vọng  tưởng, để được tự do, giải thoát, ta sẽ biết rằng  không  thể có gì xảy ra nếu không  có ái dục. Và ta nếm trãi được những  giây phút của tánh không bằng quán chiếu và tuệ giác.

Chúng  ta không  cần phải quan tâm đền điều gì sẽ xảy ra sau khi ta mất. Ta chỉ cần chánh niệm ngay giờ phút hiện tại và luôn tinh tấn tu tập. Ai cũng  cần tu sửa, vì thế nếu ta không  dùng  thời gian của mình vào việc đó, ta đã sống  phung  phí thời gian, không  có mục đích sống. Ta đã từng  chỉ sống để mà sống. Trong  khi tất cả cuộc đời của ta là phải dành để phát triển trí tuệ.  Mổi ngày như thể cho suốt cuộc đời.


ĐẠO QUẢ |^|

Bản tánh con người đầy tham vọng.  Người muốn giàu có quyền thế, danh vọng.  Kẻ mong có nhiều kiến thức, cấp bằng cao.  Người khác nữa lại muốn tìm đưọc một người tình lý tưởng, càng hoàn hảo càng tốt.  Cũng có người chỉ mong có một tổ ấm nhỏ, an phận với cuộc sống mỗi ngày như mọi ngày, không thay đổi.

Ngay khi sống trong các tu viện, chúng ta cũng mong muốn đạt đưọc các thiền quả, đưọc hoàn toàn thanh tịnh, mong cuộc sống tu hành của ta đạt đưọc nhiều kết quả mỹ mãn.  Lúc nào cũng kỳ vọng một điều gì đó.  Thay vì chú tâm sống với hiện tại, ta lại hoài vọng một điều gì đó tốt đẹp hơn sẽ đến, vào ngày mai, trong tương lai. Thế nhưng khi ngày mai đến, ta lại tiếp tục hy vọng cho ngày kế tiếp đó.  Nếu ta có thể thay đổi thói quen tư duy đó để chú tâm vào hiện tại, có lẻ ta sẽ cảm thấy an nhiên tự tại hơn.  Trái lại nếu ta cứ chạy đuổi theo một tương lai tốt đẹp hơn, hoàn hảo hơn, như ý hơn thực tại đang có, ta sẽ chỉ tìm đưọc sự thất vọng.   Vì ta đã hoài công đi tìm cái không có thực.

Đức Phật nói về hai hạng người, người tầm thường (phàm nhân, puthujjana) và người cao thượng (thánh nhân, ariya).  Dĩ nhiên muốn đưọc trở thành thánh nhân, là một ước muốn đáng khích lệ, nhưng nếu ta chỉ mong cầu điều đó sẽ xảy trong một tương lai nào đó, ta sẽ không bao giờ được thõa nguyện.  Sự giải thoát chỉ có thể đạt đưọc trong từng phút giây sống với hiện tại.   Thánh nhân và phàm nhân chỉ khác nhau ở sự thực chứng về “Đạo và Quả” (magga – phala).  Đạo quả đầu tiên khi tâm thức đạt đưọc trạng thái siêu việt được gọi là Quả Dự lưu (sotapatti) và vị chứng quả đó đưọc gọi là Dự lưu nhân (sotapanna).

Vị chứng đưọc quả Dự Lưu là người đã diệt đưọc ba thứ kiết sử mà vì chúng, ta cứ mãi sinh tử luân hồi.  Ba kiết sử này là : thân kiến, hoài nghi và giới cấm thủ.  Người chưa phải là bậc Dự lưu thì vẫn còn bị trói buộc vào ba loại tà kiến nầy, và hành động sai lầm khiến họ càng xa rời tự do giải thoát, đi vào trói buộc hơn.

Trước hết, hãy thử xem xét về lòng hoài nghi.  Đó là những ý tưởng vụn vặt cứ luẩn quẩn trong đầu: “Một pháp tu nào khác, chắc dễ dàng hơn”, “Có lẻ ở một nơi nào khác, tôi sẽ đưọc an lạc hơn".  Khi nào ta vẫn còn nghi ngờ về con đường giải thoát khỏi thế gian; còn tin tưởng rằng ta có thể tìm đưọc điều như ý ở thế gian, thì khi đó ta còn khó có cơ hội để đắc thánh quả, vì ta đã đi lầm đường.

Trong thế giới nầy: con người, vật chất, quyền lợi, thiên nhiên, cầm thú, không có gì mà ta chưa từng biết đến.  Nếu còn có gì khác, tại sao chúng ta  lại không biết đến, lại chưa tìm ra?  Những điều đó phải thật hiển nhiên chứ.  Vậy ta đang tìm kiếm điều gì?

Dĩ nhiên là chúng ta như mọi người khác, đang tìm kiếm hạnh phúc và an bình.   Anh chàng Hoài nghi, luôn dự báo rằng: “Lần sau, nếu tôi khôn ngoan hơn, tôi chắc là sẽ thành công.  Còn bao nhiêu thứ tôi còn chưa nếm trãi”.  Có thể ta chưa được lái chiếc máy bay riêng của mình, chưa thử sống trong hang động Hy Mã Lạp Sơn, chưa dong thuyền chu du khắp thế giới, chưa viết đưọc quyển tiểu thuyết bán chạy nhất; tất cả những điều kỳ thú này đều đáng đưọc thực hiện trong đời, nhưng chúng chỉ làm lãng phí thời gian và năng lực của ta, mà chẳng giúp gì đưọc trong việc đem lại sự thanh tịnh cho nội tâm.

Lòng hoài nghi sẽ lộ diện khi ta không có mục đích, phương hướng, không biết rõ mình phải làm gì: “Tôi đi về đâu?  Tôi phải làm gì?"  Ta chưa tìm đưọc phương hướng.  Lòng hoài nghi là một kiết sử phát khởi trong tâm khi sự thông suốt -sự thông suốt của giây phút chứng quả- vắng mặt.  Tâm thức khởi sinh trong giây phút chứng đưọc đạo quả sẽ hủy diệt mọi hoài nghi vì lúc đó, ta đã tự chứng được đạo. Cũng như khi ta cắn quả xoài, ta tự biết được mùi vị của quả xoài.   Khi ấy ta không cần phải cố gắng, lòng hoài nghi cũng bị hủy diệt.  Còn gì phải nghi ngờ nữa, khi chính ta thực chứng?  Như khi ta tự đóng búa vào tay, ta biết đưọc cái đau ngay, không nghi ngờ gì cả.  Đó là sự hiểu biết do kinh nghiệm mang đến.

Nhận thức sai lầm về tự ngã là một chướng ngại gây nhiều tai hại nhất  mà phàm nhân bị trói buộc vào.  Tà kiến nầy chứa đựng ý thức sâu thẩm về sự hiện hữu của một cái ngã.  Đây là tôi, là 'một ai đó' đang hành thiền.  Rồi 'cái tôi đó' cũng muốn đưọc giác ngộ, muốn đắc quả Dự Lưu, muốn được hạnh phúc. Tà kiến về tự ngã này là nhân của mọi phiền não.

Vì còn có ngã, còn có ai đó, nên người đó vẫn còn phiền não.  Nếu không còn có ai, thì làm gì có vấn đề phiền não?  Tà kiến về tự ngã là gốc rễ tạo ra bao đau khổ, phiền não cũng như sợ hãi, lo lắng: “Không biết tôi có đưọc bình an, hạnh phúc?  Có đạt đưọc điều tôi tìm kiếm, mong mỏi?  Có đưọc khỏe mạnh, giàu có, khôn ngoan?"   Những nỗi lo lắng, sợ hãi này được hỗ trợ thêm bằng các kinh nghiệm cá nhân trong quá khứ.  Trong quá khứ, không phải lúc nào ta cũng đưọc khoẻ mạnh, giàu có, khôn ngoan, an nhiên tự tại, hay luôn đạt được điều ta mong muốn.  Do đó, khi tà kiến về tự ngã vẫn còn trùm phủ, ta vẫn còn có lý do để lo âu, sợ hãi. 

Lễ nghi, cúng tế tự chúng không sai quấy, nhưng chấp rằng chúng là con đường đưa đến Niết bàn thì rất tai hại.  Chúng cũng không nhất thiết mang tính tôn giáo, dầu ta vẫn thường nghĩ chúng là thế -thí dụ như dâng hương hoa lên bàn thờ, tế lạy hay tổ chức các buổi lể, và tin rằng làm như thế sẽ giúp ta tích lủy đủ công đức để lên đưọc cõi trời.  Tuy nhiên, chính sự thành tín, kính trọng và biết ơn đối với Tam bảo (Phật, Pháp, Tăng) mới là điều quan trọng.  Nhưng  các nghi thức, lễ nghi đâu chỉ giới hạn trong các hoạt động tôn giáo. Trong các mối tương giao giữa con người với nhau, chúng ta có những quy định trong đối xử với cha mẹ, con cái, vợ chồng. Ta cư xử như thế nào với đồng nghiệp, với bạn bè, với người xa lạ; ta mong người khác đối xử với mình như thế nào -tất cả đều tùy thuộc vào những định kiến về cái đúng, cái chuẩn mực trong một văn hóa, truyền thống nào đó. Không có một căn bản chân lý  nào trong các quy ước đó, vì tất cả chỉ là sản phẩm do tâm tạo ra. Càng có nhiều lễ nghi, ta càng xa rời thực tế. Càng tin tưởng vào các phong tục, các truyền thống cỗ hủ, càng khó bỏ, khi chúng không còn thiết thực.  Khi ta nghĩ mình là một loại người nào đó, ta sẽ có cách ứng xử, giao tế như thế trong mọi tình huống.  Do đó nghi thức, lễ nghi không chỉ là việc chưng hoa trên bàn thờ.  Nó còn sai sử ta phải giao tiếp, ứng xử như thế nào,  nếu như ta chỉ biết hành động theo khuôn phép đã định sẳn, chứ không phải bằng tâm phóng khoáng, cởi mở.

            Ba kiết sử trên sẽ bị tiêu trừ khi ta chứng đưọc Đạo Quả.  Sẽ có một sự thay đổi rõ ràng nơi vị chứng đắc đó, dầu rằng không thể nhìn thấy ở bên ngoài.  Không có hào quang, không có ánh sáng, nhưng sự thay đổi ở nội tâm thực sự đã xảy ra.   Sự thay đổi đó khiến cho mọi lo âu về cuộc đời tan biến.   Trạng thái này hoàn toàn khác hẳn với mọi kinh nghiệm đã biết từ trước, đến nỗi, người ấy thấy những gì đã tạo ra trong đời, cho đến giờ phút ấy đều trở thành vô nghĩa. Không có gì trong quá khứ còn quan trọng nữa.   Điều quan trọng duy nhất là tiến bước với công phu tu tập đã có: để tái nghiệm và củng cố kinh nghiệm của giây phút đạt đưọc đạo quả đầu tiên.  Ta cần làm sống lại giây phút chứng quả đầu tiên đó, tiếp tục nghiệm chứng cho đến khi đạt đưọc đạo quả thứ hai.  Ta cần phải tái lập, và củng cố các kinh nghiệm nầy của tâm.

           Các vị Nhất–lai (sakadagami), Bất–lai (anagami) và A-la–hán (arahant) lại sẽ đưọc có những giây phút của tâm chứng đắc Đạo Quả.  Mỗi lần như thế, các tâm chứng càng thâm sâu hơn.  Có thể so sánh sự kiện nầy với các kỳ thi ở đại học. Thí dụ, nếu ta chọn một chương trình học bốn năm để lấy bằng cấp.  Mỗi năm ta phải qua các kỳ thi cuối khóa.  Ta phải trả lời đưọc các câu hỏi trong mỗi kỳ thi, dựa trên các kiến thức mà ta đã tích lũy.  Qua các kỳ thi, các câu hỏi ngày càng trở nên sâu sắc hơn, khó khăn hơn.  Dầu cũng chỉ liên quan về một môn học, các câu hỏi đòi hỏi người sinh viên phải có kiến thức sâu rộng hơn. Cứ thế cho đến khi người sinh viên tốt nghiệp ra trường.  Sự phát triển tâm linh của chúng ta cũng thế.  Mỗi giây phút của tâm chứng nầy là dựa vào tâm chứng trước, liên quan đến cùng một chủ đề, nhưng ngày càng thâm sâu hơn. Cho đến khi ta vượt qua kỳ khảo hạch cuối cùng, để không còn bao giờ phải quay trở lại luân hồi tái sinh.

            Tâm chứng đắc không có tư duy hay cảm thọ trong đó. Không giống như các tầng quả của thiền-na (jhana), dầu rằng nó cũng phải dựa vào các tầng thiền quả (vì chỉ có tâm định mạnh mẽ mới có thể chứng Đạo).  Nó không có cùng các tính chất.  Các tầng thiền – trong các giai đoạn đầu – đầy tính hỷ lạc, an tịnh. Ở các giai đoạn sau, tâm trở nên bao la, trống trỗng, có sự thay đổi về nhận thức.   Sự chứng đắc trái lại không bao hàm các trạng thái tâm này, mà tràn đầy tính vô ngã.  Nó đến như một sự giải thoát, thay đổi hoàn toàn cái nhìn của vị thánh chứng về thế giới chung quanh, đến đỗi giờ thì vị ấy có thể hiểu được tại sao Đức Phật đã dạy về sự khác biệt rõ ràng giữa một phàm nhân và thánh nhân. Trong khi các tầng thiền quả mang đến cảm giác nhất như, nhất thể, tâm chứng Đạo đã bỏ các cảm giác đó lại. Những giây phút tiếp theo đó của tâm chứng đắc, là một chứng nghiệm về một cái nhìn hoàn toàn mới. 

            Sự hiểu biết mới mẻ này giúp ta nhận thức được rằng mọi suy tưởng, mọi cảm thọ đều là khổ (dukkha).  Dầu cho đó là ý tưởng cao quí, cao thượng nhất cũng mang   tính khổ. Chỉ khi nào không có gì nữa cả, mới không còn có khổ.  Tính Không -không có cái trong, cái ngoài- mới mang tính chất hoàn toàn như như.   Một khi ta đã nhận thức đưọc rõ ràng như thế, ta sẽ không còn lòng ham muốn về bất cứ điều gì.  Ta nhìn mọi thứ như bản thể chân thật của chúng, và biết rằng không có gì có thể mang lại niềm hạnh phúc của sự tu tập chứng đắc.

            Yếu tố Niết-bàn thật sự không thể diễn tả như là an lạc, vì an lạc hàm chứa ý nghĩ phấn khích. Ta dùng từ ngữ nầy cho các tầng thiền quả, bởi trong đó còn có sự vui thích. Yếu tố Niết-bàn không hàm chứa an lạc vì tất cả những gì khởi sinh đều đưọc xem là khổ.   Cụm từ “Niết-bàn an lạc” có thể khiến ta có cảm tưởng rằng ta có thể tìm thấy hạnh phúc tuyệt đối, thật ra đó là điều ngược lại. Ta sẽ tìm thấy có tánh Không -không còn đau khổ, chỉ có an tịnh.

            Nếu chỉ mong muốn, ao ước, Đạo Quả sẽ không tự tìm đến với ta, mà chỉ có sự tỉnh giác chánh niệm từng phút giây mới giúp ta chứng đắc.  Sự chánh niệm nầy dần dần sẽ đưa đến trạng thái tâm định, giúp ta có thể xả bỏ mọi suy tưởng, hoàn toàn ở trong định. Lúc đó, ta có thể bỏ cả thiền quán, không bằng một cố gắng nào, mà nó tự biến mất, nhường chỗ cho tâm định tĩnh hoàn toàn. Nếu cần phải có một tham vọng nào trong đời sống, thì đấy là một tham vọng duy nhất có giá trị.  Không có tham vọng nào khác có thể đem lại cho ta sự viên mãn.

            Người đã đạt đưọc quả Dự Lưu, sẽ không còn chấp thủ vào lễ nghi và giới cấm, vì một người đã chứng đắc không lẽ gì phải chấp vào hình thức.  Mọi hình thức đều là giả tạo.  Vị ấy có thể vẫn tuân theo các hình thức lễ nghi của tôn giáo vì tính chất trân trọng, hàm ơn, thành tín trong đó.  Nhưng vị ấy không còn giao tiếp với con người hay buộc mình ở trong những hoàn cảnh đầy lễ nghi, đầy hình thức do con người đặt ra để ràng buộc nhau.  Thay vào đó, vị ấy sẽ sống với mọi người bằng trái tim cởi mở, không trói buộc.

            Buôn bỏ tà kiến về tự ngã dĩ nhiên là sự thay đổi quan trọng nhất. Đối với vị Dự-lưu, tà kiến về tự ngã không bao giờ còn khởi sinh nữa, nhưng vẫn còn các cảm xúc về ngã, vì giây phút chứng đắc rất hiếm hoi và nhanh chóng qua đi.  Do đó chưa thể tạo nên một tác động sâu xa, tuyệt đối. Nếu không, vị ấy đã đưọc gọi là bậc Giác Ngộ rồi.  Cả bốn quả thánh đều có thể được chứng đắc (như đã ghi trong các kinh Phật) ngay khi ta vừa đưọc tiếp xúc với Phật pháp.

            Điều cần làm là ta phải luôn tự nhắc nhở trong mọi giây phút thức tỉnh rằng sắc, thọ, tưởng, hành, thức đều vô thường, không có bản thể nhất định, luôn thay đổi. Dầu ta có một trực kiến về vô ngã (anatta) hay chỉ có kiến thức về điều đó, ta phải luôn duy trì điều đó trong tâm, sống với nó từng phút giây.  Nếu tiếp tục đưọc như thế, dần dần các vấn đề trong cuộc sống sẽ không còn trở ngại chúng ta.  Nếu ta luôn giác  niệm về tính vô thường của mọi hiện hữu, những khổ đau của ta dường như  không còn quan trọng nữa và cái nhìn về tự ngã sẽ dần thay đổi.

Cái nhìn về tự ngã chính là kẻ thù nguy hiểm nhất của ta. Mỗi người tự tạo ra cho mình một cá tính, một mặt nạ để mang, mà không muốn nhìn thấy những gì ở phía sau chiếc mặt nạ đó.  Cũng không cho phép người khác đưọc biết.  Sau khi đạt đưọc tâm chứng, ta không còn thấy cần thiết phải duy trì một cá tính nào cả.  Tuy nhiên, khi chưa đưọc như thế, nếu có ai tò mò muốn nhìn thấu suốt đến những gì ở phía sau chiếc mặt nạ, thì sẽ chỉ thấy sự sợ hãi, chống đối.  Cách đối trị hữu hiệu nhất là luôn nhớ rằng thật sự không có ai ở đó, chỉ có các hiện tượng mà thôi. Cho dù cái nhìn của nội tâm chưa phát triển đủ để chứng minh điều đó, sự khẳng định nầy giúp chúng ta bớt các chấp thủ, không quá bám víu vào sự vật.

            Mục đích của sự tu tập chắc chắn là để hướng về quả Dự-lưu. Tuy nhiên, không có gì để chứng đắc, mà cần phải xả bỏ tất cả. Nếu ta có thể diệt bỏ đưọc tất cả mọi bám víu, thì sự giải thoát, chứng thánh quả mới có thể đưọc thành tựu, nếu không ta lại tiếp tục sống như trước : bị khổ não hành hạ, ràng buộc, quẩn quanh trong cái đưọc mất, tiếng khen chê, sang hèn, hạnh phúc hay khổ đau.  Các phiền não trong cuộc sống -tất cả tạo ra bởi cái “ngã” – sẽ cứ tái diển.  Sự thay đổi thật sự chỉ bắt đầu khi nào có được một thay đổi dứt khoát trong cái nhìn của ta về tự ngã.  Nếu không phiền não vẫn tồn tại, vì chúng đưọc tạo ra bởi con người cũ, không có gì thay đổi.

            Chúng ta có thể đưọc đọc rằng sự xả bỏ, ái diệt là những nấc thang trên con đường đi đến giải thoát và tự do. Tuy nhiên những điều nầy không thể có ý nghĩa hay tác động gì, nếu như ta không có cái nhìn  về một thực tại hoàn toàn khác biệt, một thực tại không chứa muôn dáng vẻ thế gian. Khi ta ngồi thiền mà tâm bắt đầu vọng tưởng, đó là các tướng tâm, là sự phóng tâm (papanca).  Yếu tố Niết-bàn là nhất thể, không đa dạng. Có thể nói nó bặt tất cả những gì mà ta đã biết.  Nếu không thấy đưọc như thế, ta vẫn còn đảo điên trong thế tục.   Nhưng ta cũng không cần phải tin vào tất cả những gì ta thấy, ta nghĩ.  Điều nầy không dể làm, vì thế chúng ta cần phải luôn tự nhắc nhở để không bị cám dổ dẩn dắt.

            Dỉ nhiên là các giác quan cũng có thể mang đến cho ta các khoái lạc.  Nếu có các nghiệp thiện, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội như thế: Đưọc ăn ngon, tham quan cảnh đẹp, gặp người dể chịu, đưọc thưởng thức âm nhạc thánh thoát, có nhà đẹp, đọc đưọc sách hay, không bị thân hành khổ.  Nhưng tất cả những thứ nầy có mang lại cho ta hạnh phúc tuyệt đối không?  Trong quá khứ chúng đã không mang đến cho ta hạnh phúc, thì tương lai làm sao có thể khác hơn?  Nhưng Đạo Quả có thể mang lại hạnh phúc tuyết đối vì chúng vắng bặt các hiện tượng.  Tánh Không không thay đổi, không trở nên khó chịu mà cũng không thiếu vắng sự bình an, vì không có gì để làm xao động nó.

            Khi nghe hoặc đọc về “Niết-bàn”, người ta hay phản ứng rằng : “Làm sao mà không ham muốn gì cả?”.  Tuy nhiên, khi ta nhận ra rằng mọi ham muốn chỉ là để khỏa lấp sự trống vắng, thất vọng trong lòng, đó là lúc ta sẽ không còn ham muốn gì nữa.  Đạt đưọc tánh không, là một bước trên cả tánh không ham muốn, vì bây giờ con người chấp nhận cái thực tại là không có gì đáng để đòi hỏi, mong muốn.    Tánh không khiến ta có thể chứng nghiệm rằng thực sự có cái không -có thanh tịnh. 

            Sống chánh niệm dù lúc ta ngồi thiền hay không là phương pháp tu tập hữu hiệu nhất giúp ta đạt đưọc kết quả.  Có nghĩa là làm từng việc từng lúc, luôn chăm chút đến thân tâm.  Khi nghe pháp, chỉ chuyên tâm nghe. Khi ngồi thiền, chỉ chú tâm vào đề mục thiền quán. Khi trồng cây, chỉ biết trồng cây. Không vẽ vời, không phán xét.  Điều đó giúp tâm quen sống trong từng giây phút.   Chỉ có như thế tâm mới chứng đắc đưọc ngay trong hiện tại, ngay tại đây. Không có lý do gì mà một thiền sinh có đủ trí khôn, khỏe mạnh và quyết tâm như thế, lại không thể đạt được Đạo Quả bằng lòng kiên nhẫn, trì chí của mình.


Mục lục và lời giới thiệu | chương 1-6 | 7-11 | 12-17 | 18-24 | Phụ lục

 


Vào mạng: 9-3-2002

Trở về thư mục "Phật giáo cho người bắt đầu"

Đầu trang